Trong phòng riêng, Long chăm chú quan sát cuốn sách cổ.
Lão Lục lên tiếng:
— Cậu thử dùng linh lực kiểm
tra viên ngọc trên sách xem. Ta tin đây là bảo vật rất quý.
Long gật đầu, đưa tay chạm
vào viên ngọc, dẫn một tia linh lực vào trong. Viên ngọc khẽ sáng lên rồi lập tức
tắt ngấm, liên hệ với tia linh lực cũng bị cắt đứt.
Anh hơi sững lại. Nghĩ ngợi
một chút, Long tiếp tục truyền thêm một tia linh lực khác. Kết quả vẫn vậy — “một
đi không trở lại”.
Long cau mày. Cảm giác nôn
nóng xen lẫn bực bội dâng lên. Anh liên tiếp nạp thêm linh lực, hết tia này đến
tia khác, cho đến khi linh lực trong cơ thể cạn kiệt. Thế nhưng viên ngọc chỉ
lóe sáng yếu ớt, hoàn toàn không có biến hóa gì.
Lão Lục khẽ thở dài:
— Không đủ.
Long quay sang:
— Ý ông là sao?
— Linh lực của cậu quá yếu,
chưa đủ để kích hoạt bảo vật này. Theo ta, chỉ khi cậu thực sự bước vào cảnh giới
tu sĩ, mới có cơ hội mở được nó.
Long trầm xuống, trong
lòng dâng lên sự tiếc nuối khi nghĩ đến lượng linh lực vừa tiêu hao. Sau một
thoáng do dự, anh dứt khoát từ bỏ việc nghiên cứu viên ngọc, chuyển sang chuyên
tâm hấp thu linh khí từ cuốn sách để tu luyện.
Dù có chút áy náy, Long vẫn
không định nói cho cụ Độ biết anh đã đoạt lại sách. Hiện tại, chỉ có anh mới đủ
khả năng bảo vệ cuốn sách. Hơn nữa, sớm muộn gì nó cũng sẽ thuộc về anh. Tuy vậy,
anh vẫn thường xuyên đến nhà cụ Độ, vừa học Đông y, vừa hoàn thành trách nhiệm
của người thừa kế.
Sau khi học khá nhiều kiến
thức cơ bản, cụ yêu cầu anh xuống các phòng khám để quan sát các hoạt động thực
tế.
Vì không trực tiếp quản lý
nên anh chủ động thời gian sắp xếp công việc cho mình. Anh bắt đầu từ những việc
đơn giản như phụ sắp xếp phòng thuốc, phụ bốc thuốc,... cho đến những việc phức
tạp hơn như đọc bệnh án tham gia hổ trợ khám chữa bệnh.
Tuy nhiên, anh chỉ làm việc
này ngoài giờ. Giờ chính của anh vẫn ở công ty Trung Nam.
Đồng hồ chỉ 19:30 một chiếc taxi dừng trước phòng khám bác sĩ
Đông. Người phụ nữ bước xuống mở cốp xe phia sau lấy ra chiếc xe lăn, sau đó với
sự hổ trợ của tài xế cô đỡ đứa trẻ khoảng 10 tuổi lên xe lăn vào phòng khám.
Ở thời điểm này chỉ có một
bác sĩ đông y trẻ trực cùng với một y tá phụ việc. Long đang gặm ổ bánh mì và
xem bệnh án.
Anh quan sát cậu bé trên
xe lăn một lượt từ trên xuống dưới, ánh mắt khựng lại, xoáy sâu vào đôi chân
đang sưng tấy, phù nề nặng nề như chân voi. Ánh nhìn của anh khẽ dịch chuyển
sang người phụ nữ đang đẩy xe phía sau. Cô tầm ba mươi lăm tuổi, mái tóc ngang
vai buộc vội, gương mặt mộc mạc tuy dễ nhìn nhưng không giấu nổi vẻ mệt mỏi hằn
sâu trong đôi mắt. Cô diện chiếc áo sơ mi trắng dài tay cùng quần tây và đôi
giày bệt giản dị. Dù đã đi qua thời thanh xuân, làn da cô vẫn giữ được nét trắng
mịn, chưa vướng dấu vết của thời gian hay nếp nhăn, đối lập hoàn toàn với sự khắc
khổ đang hiện rõ trên gương mặt.
Người phụ nữ nói
- Con trai tôi được chẩn
đoán ung thư xương. Các tế bào ung thư đã di căng. Cháu đang làm xạ trị nhưng vẫn
không ngăn được các khối u phìn to làm chân bị sưng lên. Bác sĩ bệnh viện yêu cầu
cắt bỏ chi
Mắt người mẹ đỏ hoe, giọng
cô hơi thấp:
- Cháu đau nhiều về đêm,
phải uống thuốc giảm đau. Tôi nhìn con đau đớn mà không biết phải làm sao
Long hỏi người phụ nữ:
- Nếu cắt bỏ hai chân thì
sẽ chữa dứt bệnh?
Người phụ nữ lắc đầu buồn
bả:
- Bác sĩ nói phẫu thuật cắt
chi chỉ làm chậm sự phát triển của căn bệnh. Con tôi vẫn phải tiếp tục xạ trị
....
Long gật đầu không nói,
anh không phải người trong ngành nhưng anh biết bệnh ung thư là án tử, mọi biện
pháp chữa trị chỉ là kéo dài thời gian . Anh nhìn cậu bé rồi hỏi:
- Bây giờ cháu có đau
không?
Cậu bé lắc đầu :
- Dạ bây giờ con không đau
nhưng tối thì đau lắm
Người phụ nữ chạm tay vào
vai cậu bé
- Bác sĩ nói các khối u
chèn vào dây thần kinh gây đau. Lúc mới bắt đầu cháu đau kêu la kinh khủng, tôi
phải thức trắng đêm với nó.
Cô dừng lại một chút giọng
hơi nghẹn:
- Ban ngày đi làm, ban đêm
thức chăm sóc con nên sau một thời gian tôi sụt cân nhiều, sức khỏe suy giảm
nghiêm trọng. Nhưng tôi không dám nghỉ việc vì sợ không còn tiền để chữa bệnh
cho con.
- Cháu sợ mẹ lo lắng nên
ráng nhịn đau, tôi biết nó đau lắm nhưng trong miệng chỉ có tiếng rên khẻ. Lúc
đó tôi chỉ biết ôm con khóc.
Bác sĩ hỏi
- Ba đứa bé không hổ trợ
chăm sóc?
Cô trả lời giọng buồn:
- Chúng tôi đã ly hôn, anh
ấy có gia đình khác, mỗi tháng có gởi tiền cấp dưỡng. Nhưng chỉ đủ tiền sinh hoạt,
chi phí chữa bệnh phần lớn đến từ tiền lương giảng viên của tôi.
- Khi bác sĩ nói phải cắt
chi tôi vô cùng sợ hải. Điều này là cú sốc rất lớn với con. Tôi gọi cho chồng
nhưng anh ta nói phải nghe theo bác sĩ
- Một đồng nghiệp khuyên
tôi thử qua phương pháp đông y và giới thiệu một bác sĩ đông y rất nổi tiếng.
Sau khi khám ông ấy tuyên bố chắc nịch bệnh này sẽ chữa dứt chỉ cần uống hai liều
thuốc. Mỗi liều là 50 triệu. Tôi chạy được tiền một liều, nhưng uống chưa hết
liều này thằng bé có phản ứng phụ phải đi cấp cứu. Các bác sĩ bệnh viện sau khi
kiểm tra thuốc cho biết chúng có trộn với các thuốc giảm đau và thuốc kháng
viêm liều cao. Chúng không phù hợp thể trạng của đứa bé
Bác sĩ nhăn mặt lắc đầu :
- Vậy chị có khiếu nại ông
bác sĩ đông y kia không?
Cô cười buồn:
Có chứ! Tôi đã tìm đến tận
phòng khám của lão để đòi lại tiền, nhưng kết quả là tiền chẳng thấy đâu mà còn
suýt bị người của lão hành hung. Tôi vốn định đâm đơn kiện, nhưng thủ tục thì
nhiêu khê, mà ngặt một nỗi... tôi đã lỡ ký vào bản cam kết không thưa kiện ngay
từ khi mua liều thuốc đầu tiên. Giờ nghĩ lại, tôi mới cay đắng nhận ra mình đã
sập bẫy một cú lừa ngoạn mục ngay từ đầu
Bác sĩ thở dài không biết
an ủi cô ấy như thế nào. Anh ta hỏi
- Bị lừa một lần chị vẫn
muốn dùng đông y để chữa cho cháu?
Cô nói
- Tôi vẫn không cách nào
chấp nhận nổi sự thật nghiệt ngã rằng con mình sẽ phải mất đi đôi chân. Ở bệnh
viện, các bác sĩ liên tục hối thúc, họ cảnh báo rằng nếu không phẫu thuật gấp
thì ngay cả mạng sống của thằng bé cũng khó lòng giữ nổi. Giữa lúc tâm can tôi
đang rối bời như tơ vò, chồng cũ lại chẳng một lời an ủi, anh ấy cứ liên tục mắng
nhiếc, ép uổng, trách tôi là người mẹ mà không biết lo cho con, chỉ vì nhẹ dạ
nghe theo những lời khuyên quẩn quanh mà làm lỡ mất thời cơ cứu chữa.
Vị bác sĩ khẽ thở dài,
trong ánh mắt thoáng chút ái ngại:
— Chúng tôi cũng là phòng
khám Đông y. Chị thực sự tin tưởng chúng tôi sao?
Người phụ nữ ngước nhìn
chân dung cụ Độ treo trang trọng trên tường, giọng cô nghẹn lại nhưng kiên định:
— Hôm trước, tình cờ đọc
được bài báo nước ngoài viết về lương y Độ và nhà thuốc Thiên Phúc Nam Dược,
tôi mới biết cụ đã từng chữa khỏi nhiều căn bệnh kỳ lạ. Thú thực, tôi cũng chẳng
còn dám kỳ vọng quá nhiều. Đây là nỗ lực cuối cùng của mẹ con tôi rồi... nếu đến
đây mà vẫn vô vọng, tôi sẽ chấp nhận để thằng bé phẫu thuật.
Nghe đến hai từ "phẫu
thuật", gương mặt đứa trẻ trên xe lăn bỗng tái nhợt. Trong đôi mắt ấy hiện
rõ sự sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng, nhưng cậu bé vẫn cố trấn tĩnh, thốt lên những
lời khiến người nghe phải thắt lòng:
— Không sao đâu mẹ, mẹ đừng
buồn. Con... con không sợ bị cắt chân đâu.
Đến lúc này, người phụ nữ
không còn kìm nén thêm được nữa. Những tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa, nước mắt cô
tuôn rơi lã chã. Cô chẳng thể thốt nên lời, chỉ biết cúi xuống ôm ghì lấy đứa
con bé bỏng vào lòng. Đứa nhỏ vậy mà kiên cường đến lạ, nó không khóc, trái lại
còn đưa bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ lên vai mẹ như một lời an ủi ngược đầy xót xa.
Đứng bên cạnh chứng kiến
toàn bộ sự việc, lòng Long trĩu nặng như đeo đá. Dù đây là lần đầu gặp mặt,
nhưng đứng trước bi kịch và sự bất hạnh của họ, anh cảm thấy trái tim mình nhói
đau một nỗi đau rất thực.
Long điềm tĩnh bảo vị bác
sĩ trẻ:
— Để tôi kiểm tra cho cậu
bé.
Vốn đã hiểu rõ vai trò đặc
biệt của Long tại phòng khám, vị bác sĩ nọ không chút do dự, lùi lại vài bước để
nhường chỗ cho anh.
Long tiến lại gần, bàn tay
anh nhẹ nhàng đặt lên đôi chân đang sưng tấy của đứa trẻ. Anh nhìn vào mắt cậu
bé, giọng nói dịu đi vài phần:
— Bây giờ chú sẽ khám cho
con. Nếu thấy có gì lạ, con nhớ nói với chú ngay nhé.
Dứt lời, Long nhắm nghiền
mắt, điều động một luồng linh lực mỏng manh, có gửi gắm một tia thần thức len lỏi
vào sâu bên trong chân cậu bé. Một không gian rực rỡ và kỳ ảo hiện ra trong đầu
anh — đó là thế giới của những tia sáng và vùng sáng đan xen với những mảng tối
u ám.
Long nhanh chóng nhận ra
những vùng sáng phát triển một cách bất thường, nhiễu loạn. Dựa trên những kiến
thức về sinh khí mà lão Lục đã truyền dạy, kết hợp với hiểu biết y học hiện đại
về ung thư, anh hiểu rằng căn bệnh này chính là sự tăng sinh mất kiểm soát của
các tế bào, tạo nên những khối u tham lam. Chúng như những "hố đen",
không ngừng hút cạn sinh khí của cơ thể để nuôi dưỡng sự bành trướng quái dị của
chính mình.
Một suy luận lóe lên trong
đầu anh: Nếu muốn chặn đứng sự tàn phá này, cách duy nhất là phải ngăn chặn
sinh khí cấp tới những tế bào nổi loạn đó.
Anh biết rõ mọi cơ quan
trong cơ thể đều liên thông qua hệ thống kinh mạch. Nếu mạch máu là những con
đường dẫn huyết, thì kinh mạch chính là mạng lưới huyết mạch thần kỳ dùng để
luân chuyển sinh khí. Dù bấy lâu nay Long vẫn thường xuyên điều động linh lực để
chữa trị tổn thương hay gia tăng sức mạnh, nhưng phải đến khi nghiền ngẫm những
dòng thư tịch trích ra từ quyển sách cổ , anh mới thực sự thấu hiểu chân lý về
hệ thống kinh mạch vĩ đại này.
Sau khi đã định hình được
phương pháp trong đầu, Long chậm rãi rụt tay lại. Anh nhìn cậu bé, khẽ hỏi:
— Con thấy thế nào?
Thằng bé ngập ngừng một
lát rồi thành thật đáp:
— Con... con không rõ lắm,
nhưng hình như có một luồng hơi ấm rất dễ chịu vừa chạy dọc trong chân con.
Long quay sang người mẹ,
ánh mắt anh điềm tĩnh nhưng kiên định:
— Tôi không hứa chắc chắn
trăm phần trăm, nhưng tôi nghĩ mình có thể cứu được đôi chân của cháu.
Vừa nghe thấy thế, gương mặt
người phụ nữ bừng sáng một tia hy vọng mãnh liệt. Cô hỏi dồn dập, giọng run
lên:
— Thật sao? Anh nói là có
thể chữa khỏi... thằng bé không cần phải cắt bỏ chân sao?
Long khẽ gật đầu, nhưng
anh cũng thẳng thắn cảnh báo:
— Đây là lần đầu tiên tôi
trực tiếp trị bệnh nên không dám hứa chắc. Nếu chị thấy quá mạo hiểm, cứ coi
như tôi chưa từng nói gì.
Niềm hy vọng vừa nhen nhóm
bỗng chùng xuống, người phụ nữ thoáng chút thất vọng. Cô suy nghĩ một hồi rồi
dè dặt hỏi:
— Vậy anh định chữa bằng
cách nào? Dùng thuốc, châm cứu hay đại loại thế nào? Bao lâu thì có kết quả?
— Tôi không dùng thuốc,
không châm cứu, cũng không mổ xẻ. Tôi có cách riêng của mình. Chỉ cần một đến
hai ngày là sẽ thấy kết quả rõ rệt — Long bình thản đáp.
Người phụ nữ hoang mang tột
độ, sự nghi ngờ hiện rõ trên khuôn mặt:
— Anh chỉ cần chạm tay
ngoài da giống như... giống như mấy vị đại hiệp truyền công trên phim sao?
Long khẽ nhếch môi, một nụ
cười khó đoán hiện lên trước khi anh khẽ gật đầu xác nhận. Anh hoàn toàn hiểu được
sự nghi ngờ của cô, chuyện này nghe có vẻ hoang đường
Đứng bên cạnh, vị bác sĩ
trẻ không khỏi giật mình kinh ngạc, trong lòng dấy lên nỗi lo lắng khôn nguôi.
Anh ta thừa hiểu ung thư là nan y đối với cả Đông lẫn Tây y, hơn nữa theo những
gì mô tả, bệnh của cậu bé có lẽ đã bước vào giai đoạn cuối. Anh ta vốn định
khuyên người phụ nữ đưa con trở lại bệnh viện để phẫu thuật, tránh bỏ lỡ
"thời gian vàng" cuối cùng.
Anh ta không thể ngờ Long
– một kẻ vốn bị xem là "tay mơ" trong giới y thuật – lại dám tuyên bố
chữa được bệnh bằng một phương thức hoang đường đến thế. Tuy nhiên, vì nể sợ
danh phận của Long, anh ta không dám phản đối trực tiếp mà khéo léo đề nghị:
— Anh Long, hay là... chuyện
này chúng ta nên xin ý kiến của bác sĩ Đông? Dù sao việc này cũng ảnh hưởng trực
tiếp đến uy tín của phòng khám.
Long ngồi thẳng người trên
ghế, vẻ mặt không chút biến động:
— Tùy anh. Cứ làm theo
đúng quy trình đi.
No comments:
Post a Comment