Wednesday, April 29, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 45: Linh thể

 Long dắt xe ra khỏi cổng công ty, cái nắng quái ác của Sài Gòn đã tắt từ lâu, nhìn đồng hồ đã điểm bảy giờ tối. Khối lượng công việc khổng lồ khiến anh quên bẵng mất hôm nay là ngày tái khám của cậu bé. Dù đã gọi điện trước cho Tâm và biết rằng tình hình đang tiến triển rất khả quan, nhưng trong lòng Long vẫn bồn chồn không yên. Anh nôn nóng muốn tận mắt chứng kiến thành quả phán đoán của mình nên vội vã gọi điện báo cho cô rằng mình sẽ đến trễ.

Khi Long đặt chân tới phòng khám, đồng hồ đã chỉ hơn tám giờ tối. Trong không gian tĩnh lặng của buổi đêm, chỉ còn mẹ con Tâm đang kiên nhẫn chờ đợi bên cạnh bác sĩ Đông. Không để mất thêm thời gian vào những lời xã giao, Long lập tức tiến lại gần, đặt tay lên chân đứa trẻ để kiểm tra.

Mọi thứ diễn ra đúng như những gì anh dự tính. Dưới nhãn quan thần thức, những vùng sáng bất thường — vốn là mầm mống của sự chết chóc — nay đã gần như lịm tắt vì bị cắt đứt nguồn sinh khí nuôi dưỡng. Lớp màng linh lực anh tạo ra vẫn kiên cố như một bức tường thành vững chắc. Quan sát bằng mắt thường, đôi chân sưng căng như muốn nứt ra mấy ngày trước giờ đã xẹp xuống rõ rệt, để lộ những nếp nhăn tự nhiên của da thịt đang dần hồi sinh.

Đứng bên cạnh, bác sĩ Đông không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Là một người trong nghề, ông hiểu rõ sự thay đổi này kỳ diệu đến mức nào, nhưng ông khéo léo giữ sự tò mò lại, biết rằng lúc này chưa phải lúc để gặng hỏi về bí thuật của Long.

Người hạnh phúc nhất không ai khác chính là Tâm. Đôi mắt cô lấp lánh niềm hy vọng, cô rối rít hỏi Long:

— Vậy... tiếp theo chúng ta phải làm gì hả bác sĩ?

Long trầm ngâm một lát rồi đáp:

— Hiện tại chúng ta sẽ không can thiệp thêm gì cả. Nhưng cứ cách hai ngày, chị hãy đưa cháu đến đây để tôi kiểm tra lại độ ổn định của lớp màng bảo vệ.

Tâm bối rối, cô ngập ngừng:

— Kết quả đã rõ ràng thế này, xin các anh cho tôi biết chi phí điều trị .

Long khẽ mỉm cười. Để cứu lấy đôi chân này, anh đã tiêu tốn ba tia linh lực — thứ tài sản mà trong thế giới phàm trần này, có lẽ chẳng có tiền bạc nào định giá được. Nhưng anh biết mẹ con họ không hề dư dả. Sau một hồi cân nhắc, anh ôn tồn nói:

— Mức lương kỹ sư của tôi hiện tại là một trăm ngàn đồng mỗi giờ. Ca chữa trị vừa rồi mất khoảng bốn tiếng, cộng thêm chi phí của phòng khám, tôi sẽ lấy của chị năm trăm ngàn đồng.

Tâm sững sờ. Con số đó còn chưa bằng một ngày tiền thuốc ở bệnh viện. Nước mắt chực trào, cô vội vã rút từ trong túi xách một phong bì ấn vào tay Long, giọng nghẹn ngào:

— Đây là tiền thuốc tôi gửi anh, phần còn dư... xin anh hãy nhận lấy như một chút tấm lòng của tôi.

Long mở phong bì, bên trong là một xấp tiền mệnh giá năm trăm ngàn, ước chừng hơn hai mươi triệu đồng. Anh hốt hoảng rút ra đúng một tờ rồi trả phần còn lại cho Tâm. Thế nhưng, người mẹ ấy kiên quyết chối từ với một thái độ vô cùng khẩn thiết. Để tránh cuộc giằng co không đáng có, Long đành nhận lấy và hứa sẽ miễn phí hoàn toàn cho những lần tái khám sau này.

Suốt buổi, bác sĩ Đông vẫn lặng lẽ quan sát. Ông không hề ngạc nhiên trước số tiền Tâm đưa, bởi ông từng thấy có những đại gia sẵn sàng trả gấp hàng chục lần như thế, kèm theo những món quà xa xỉ chỉ để đổi lấy một cái gật đầu chữa bệnh của cụ Độ.

Khi mẹ con Tâm đã ra về, Long trịnh trọng đưa bao thư cho bác sĩ Đông, nhưng ông dứt khoát đẩy lại:

— Cậu giữ lấy đi. Ca này từ đầu đến cuối đều do một tay cậu thực hiện, số tiền này hoàn toàn xứng đáng thuộc về cậu.

Long im lặng một hồi rồi khẽ gật đầu cảm ơn. Cầm bao thư trong tay, anh cảm thấy một niềm xúc động lạ kỳ. Đây là những đồng tiền đầu tiên anh kiếm được ngoài chuyên môn được đào tạo ở trường.

Long đưa phần lớn thù lao chữa bệnh này cho mẹ, chỉ giữ lại một ít để chi tiêu cá nhân. Nhìn xấp tiền dày trên tay, bà kinh ngạc thốt lên:

— Công ty phát thưởng cho con nhiều thế này sao?

Không muốn giải thích rông dài về công việc tại phòng khám, Long chỉ im lặng gật đầu cho qua chuyện.

Đợi đến khi màn đêm buông xuống, Long lấy cuốn sách cổ ra, chuẩn bị hấp thụ linh khí để tu luyện thì giọng nói mỉa mai của lão Lục bất chợt vang lên trong tâm trí:

— Có vẻ cậu đang rất phấn khích với số tiền vừa kiếm được? Thậm chí, cậu còn đang mơ mộng về một cơ hội phát tài lớn hơn nữa, có phải không?

Long không giấu được vẻ hào hứng, đáp lại:

— Ông xem, chỉ vài giờ làm việc mà thu nhập đã bằng cả tháng lương ở công ty. Nếu mỗi tháng tôi nhận chữa vài ca như thế này, thu nhập chẳng phải sẽ vượt xa cả vị trí Tổng giám đốc sao?

Lão Lục cười nhạt, thanh âm lạnh lẽo như băng:

— Cậu thực sự nghĩ mình đang kiếm lời sao? Để chữa ca bệnh đó, cậu đã tiêu tán mất ba tia linh lực. Để tạo ra được chừng ấy, cậu đã phải tốn bao nhiêu linh khí? Cậu tưởng cuốn sách kia là nguồn tài nguyên vô tận chắc? Ở thế giới này, linh khí quý báu hơn bất cứ thứ gì. Vậy mà cậu lại đem chúng đi đổi lấy vài chục triệu bạc rồi tự mãn... Ta thật không biết trong đầu cậu đang chứa cái gì nữa.

Long sững sờ, im lặng không nói được lời nào. Lão Lục tiếp tục dồn ép:

— Muốn đi xa, cậu phải sớm rũ bỏ những suy nghĩ danh lợi tầm thường của chốn hồng trần này đi. Hãy hướng tâm về Tu Chân giới. Một khi bước chân vào đó, cậu sẽ nhận ra những thứ tiền tài, danh vọng mà phàm nhân theo đuổi suốt đời chẳng qua cũng chỉ là đống rác rưởi mà thôi.

Lão dừng lại rồi bồi thêm:

— Chẳng lẽ cậu không còn muốn khám phá bí mật của viên ngọc trên bìa sách? Chẳng lẽ cậu không muốn hoàn thành thỏa thuận để tách khỏi ta, tìm lại sự tự do cho chính mình sao? Muốn làm được những điều đó, điều kiện tiên quyết là cậu phải trở thành một Tu sĩ thực thụ.

Giấc mộng làm giàu vừa nhen nhóm đã bị dội một gáo nước lạnh buốt, nhưng Long thầm thừa nhận lão Lục nói đúng. Một linh hồn xa lạ đang trú ngụ trong cơ thể chính là mối nguy tiềm ẩn mà anh cần phải giải quyết sớm nhất có thể. Anh thở dài, trầm giọng:

— Ông nói đúng. Đây sẽ là ca bệnh đầu tiên và cũng là cuối cùng tôi dùng linh lực để cứu người theo cách này .....Nhưng làm thế nào để tôi có thể chính thức bước chân vào con đường tu chân?

Nghe thấy sự chuyển biến trong thái độ của Long, giọng lão Lục có phần dịu xuống, lão từ tốn giải thích:

— Cậu là một trong số ít người hiếm hoi sở hữu "Linh căn" — ngôn ngữ của giới tu chân dùng để chỉ những người có thiên chất tu luyện. Cậu có thể dễ dàng hấp thụ và vận hành cả sinh khí lẫn linh khí. Với thiên tư đó, cộng thêm những bí kíp thượng thừa từ ta, con đường bước vào tu chân của cậu sẽ được rút ngắn đáng kể.

Long thắc mắc:

— Vậy giữa một người phàm và một Tu sĩ có điểm gì khác biệt cốt lõi?

Lão Lục khẽ cười, một nụ cười đầy huyền bí:

— Tất nhiên là khác biệt một trời một vực. Để trở thành một Tu sĩ thực thụ, cậu bắt buộc phải tích tụ linh lực đến một mức độ nhất định để thực hiện quá trình "Hoán thai đổi cốt". Đó là cuộc đại cải tạo, biến cơ thể phàm tục đầy tạp chất này trở thành một Linh thể thuần khiết.

— Khi thân thể được nâng cấp, linh hồn và thần thức của cậu cũng sẽ chuyển hóa theo. Sự thăng hoa này sẽ tạo ra một loại áp lực vô hình, một thứ "uy áp" thiên nhiên đối với những sinh linh cấp thấp như phàm nhân — Lão Lục chậm rãi giải thích.

Những lời này bất giác khiến Long rùng mình. Anh nhớ lại cảm giác ngột ngạt và đầy áp chế khi vô tình chạm mặt ông lão bí ẩn tại buổi triển lãm ở Thái Lan dạo nọ. Hóa ra, đó chính là sự cách biệt về đẳng cấp giữa tu sĩ và phàm nhân.

Lão Lục tiếp tục dẫn dắt:

— Tuy nhiên, không phải cứ tích tụ được linh lực là cơ thể tự động cải tạo ngay lập tức. Để đạt tới Linh thể, cậu phải đi qua năm cấp độ là Tịnh Huyết, Thối Cốt, Hoán Phủ, Thông Mạch và cuối cùng là Hoàn Mỹ.

Ánh mắt lão Lục trở nên nghiêm nghị hơn khi nhắc đến bước đi đầu tiên:

— Mục tiêu hiện tại của cậu chính là Tịnh Huyết. Ở cấp độ này, linh lực sẽ thẩm thấu sâu vào từng tế bào máu, gột rửa và đào thải mọi tạp chất, độc tố mà cậu đã tích tụ từ thực phẩm bẩn và môi trường ô nhiễm của thế giới hiện đại này. Khi thành công, máu trong cơ thể cậu sẽ trở nên tinh khiết tuyệt đối, phảng phất mùi thơm thanh tao hoặc ánh lên sắc kim mờ ảo. Lúc đó, cơ thể cậu sẽ sở hữu sức đề kháng thần kỳ, miễn nhiễm hoàn toàn với mọi loại bệnh tật phàm trần.

Long càng nghe càng thấy máu trong người như sôi sục. Sự phấn khích dâng cao khiến anh muốn lập tức ngồi xuống, vận hành tâm pháp để bắt đầu cuộc đại cải tạo ngay tức khắc. Thế nhưng, sự nôn nóng của anh một lần nữa bị lão Lục dội cho một gáo nước lạnh:

— Đừng vội mừng. Để hoàn tất giai đoạn Tịnh Huyết, cậu cần tích tụ tối thiểu năm trăm tia linh lực. Ta chỉ hy vọng rằng, lượng linh khí ẩn giấu trong quyển sách cổ kia đủ sâu dày để giúp cậu bước qua được ngưỡng cửa đầu tiên này.

Con số "năm trăm" như một hòn đá tảng chặn ngang lòng Long. Anh nhìn cuốn sách trên tay, hiểu rằng con đường phía trước vẫn còn dài đằng đẵng và đầy rẫy những thử thách cam go.

No comments:

Post a Comment

Tôi là tu sĩ - Chương 46: Lòng mẹ

  Trong ánh sáng xanh nhạt của phòng thí nghiệm, Tâm vẫn miệt mài bên những dòng dữ liệu trên màn hình máy tính. Ít ai biết rằng, ẩn sau vẻ ...