Hoàng trở về căn hộ studio thuê trong một chung cư tầm trung. Căn phòng nhỏ, trần thấp, không có gì ngoài những vật dụng tối giản đủ để sinh hoạt.
Gã ném người xuống giường, nhắm mắt ngay lập tức. Một
ngày vận động quá nhiều khiến từng thớ cơ âm ỉ mỏi.
Giấc ngủ đến rất nhanh.
Trong mơ, Hoàng thấy lại căn nhà cũ.
Một gia đình năm người, từng có những bữa cơm ấm áp,
tiếng cười đầy ắp.
Rồi bà Phấn xuất hiện.
Không cần một biến cố lớn—chỉ là những lời nói nhỏ,
những ánh nhìn lạnh dần—nhưng đủ để biến mọi thứ thành đổ vỡ. Ba mẹ bắt đầu cãi
vã. Ban đầu là nhỏ, sau là dai dẳng, rồi trở thành những trận bùng nổ không hồi
kết.
Ngày mẹ mất, mọi thứ cũng chấm dứt.
Hoàng là người duy nhất trong gia đình không chấp nhận
bà Phấn. Xung đột âm ỉ tích tụ, rồi vỡ tung. Đỉnh điểm là ngày ông Hòa đuổi gã
ra khỏi nhà sau trận cải vả lớn.
Sau khi rời khỏi nhà gã sống lang thang, gia nhập
đám bụi đời đường phố. Cuộc sống của gã tưởng chừng sẽ vào ngỏ cụt nếu không gặp
người đàn ông mà sau này là sư phụ của gã.
Cảnh mơ chuyển. Gió núi rít qua tai. Hoàng đứng giữa
sân đất, mồ hôi đầm đìa, toàn thân run rẩy. Sư phụ đứng phía trước, ánh mắt lạnh
như thép. Những buổi luyện tập kéo dài từ sáng đến đêm, những bài tập khắc nghiệt
đến mức cơ thể gần như bị nghiền nát. Đau đớn, kiệt sức, và nhiều lần tưởng chừng
không thể đứng dậy. Không khác gì tra tấn. Nhưng… đó cũng là khoảng thời gian
duy nhất sau khi rời khỏi gia đình mà Hoàng được đối xử như một con người.
Tiếng chuông kêu ngoài cửa kéo Hoàng ra khỏi giấc
mơ. Gã hơi khó chịu bước ra cửa nhìn qua lỗ mắt mèo thì thấy hai anh em Trung,
Dung đang đứng ngoài.
Hoàng ngần ngại không muốn mở cửa tiếp khách nhưng
tiếng Trung vang lên
- Hoàng, anh biết em ở trong đó. Mở cửa chúng ta nói
chuyện
Hoàng biết nếu không mở thì họ sẽ không chịu đi nên
đưa tay mở cửa. Hai người theo gã đến ngồi ở bàn ăn
Hoàng bình thản hỏi:
- Có chuyện gì không?
Hai anh em nhìn xung quanh căn phòng của Hoàng.
Trung lên tiếng
- Em không cần phải ép mình ở chổ chật hẹp này. Nếu em không thích về nhà cũ
thì anh vẫn còn một căn hộ rộng rải ở gần công ty. Em có thể dọn về ở đó
Hoàng nhíu mày :
- Anh nói với tôi có chuyện cần bàn. Đây là chuyện
anh muốn nói?
Trung vội nói:
- Ah không, anh chỉ muốn tốt cho em thôi. Dù sao em
vẫn là thành viên trong gia đình, chúng ta là người một nhà lo cho nhau là hợp
tình mà
Hoàng thiếu kiên nhẫn nói:
- Nếu anh chỉ nói cấn đề này thì anh nói xong rồi
đó. Về đi. Tôi cần nghỉ ngơi
Trung thở dài nói:
- Em thay đổi nhiều quá. Nói chuyện với em thật khó….
Ba nói em có thể bỏ qua cho gia đình dì không
Hoàng cắt ngang:
- Ông ấy có biết bà ấy vừa mới đối xử với tôi như thế
nào không mà bảo tôi bỏ qua. Tôi chưa tính sổ với anh và ông ấy cái tội thông đồng
với họ lừa tôi
Dung chen vào:
- Anh ba đừng nói vậy, em xác nhận ba và anh Hai
cũng không biết vụ này. Sau vụ này ba rất tức giận đã mắng dì rất nặng. Ba nói
sẽ bắt dì xin lỗi anh
Hoàng bình thản hỏi:
- Xin lỗi thì không cần nhưng bồi thường thì nên làm
Trung ngập ngừng nói:
- Hoàng, anh xin lỗi chuyện hồi trưa là lỗi của anh.
Nhưng anh thề anh không có ý lừa em. Việc này là do dì sắp xếp anh và ba không
biết.
Hoàng dơ tay ngăn lại:
- Tôi không cần lời xin lỗi tôi chỉ cần bồi thường
Trung hạ giọng:
- Vậy em muốn bồi thường như thế nào?
Hoàng thản nhiên nói:
- Bồi thường bằng tiền đi. Đây là số tài khoản.
Trung bực bội nói:
- Chúng ta là người trong gia đình có cần phải sòng
phẳng như vậy không? Chuyện bồi thường này anh sẽ về nói với ba và dì. Nhưng mục
đích anh qua đây muốn khuyên em đừng gây thêm xung đột với dì và ông Hải. Em phải
biết họ là những kẻ không dễ đụng. Phía sau họ là ai em có biết không?
- Anh biết trong lòng em có uất ức nhưng nếu làm tới
thì không những em mà cả Nam Việt cũng sẽ bị ảnh hưởng. Mấy câu lạc bộ giải trí
đó cũng có vốn đầu tư của Nam Việt.
Dung xen vào:
- Anh ba chắc không muốn để cơ nghiệp của mẹ bị hủy
diệt.
Hoàng bật cười:
- Thực tế nó đã bị hủy diệt trong tay các người rồi
còn sợ gì nữa
Trung và Dung cứng miệng. Hôm nay nghị quyết sáp nhập
đã được thông qua, đồng nghĩa cái tên Nam Việt đã biến mất. Hai người định mở
miệng khuyên nhưng Hoàng đã đưa tay ngăn cản
- Các người yên tâm. Tất cả là quá khứ rồi. Nam Việt
còn hay mất với tôi không quan hệ và tôi cũng không hứng thú xung đột với họ miễn
sao họ đừng có ngu ngốc chọc vào tôi …. Và điều quan trọng là phải trả đủ cổ phần
thừa kế của tôi trong Nam Việt. Chuyển tiền xong xem như giửa tôi và các người
chấm dứt
Dung bật khóc:
- Anh ba sao lại tuyệt tình vậy? Chẳng lẻ anh nở xóa
bỏ mối quan hệ tình thân ruột thịt
Hoàng nhìn em cười nhẹ, giọng dứt khoát:
- Anh đã không còn thành viên gia đình kể từ khi ông
ấy đuổi anh đi.
Hoàng im lặng một lúc rồi nói:
- Tình thân … nó có quan trọng không?!
Hoàng nhớ đến lời sư phụ : “Khi con dấn thân vào con
đường này thì đừng để những thứ gọi là tình thân kéo chân” , “hành động phải dứt
khoát phải tàn nhẫn, không để kẻ thù bắt lấy điểm yếu của mình”.
Gã đã được sư phụ dạy không chỉ võ học xuất chúng mà
còn cả tâm tính. Ông ta bắt gã phải luôn hành động với cái đầu lạnh, con mảnh hổ
khi ra tay nó chỉ nghĩ đến tiêu diệt mục tiêu ngoài ra không thứ gì khác.
Những rèn luyện khắc nghiệt đã biến gã từ một thư
sinh yếu đuối nhút nhát thành một thứ vũ khí sắc bén và vô tình
Trung nói:
- Tại sao em lại có suy nghĩ lạ vậy? Tình thân sao lại
không quan trọng. Ai cũng cần có người để nghĩ về …
Hoàng lắc đầu :
- Tôi không muốn tranh luận về chuyện này. Anh về
nói với ông ấy nếu không trả đủ thì sẽ không yên với tôi.
Dung hỏi:
- Anh đang thiếu tiền lắm hả? Anh hiện đang làm gì?
Hay là về công ty nhà đi. Anh Hai sẽ sắp xếp công việc cho anh được mà.
Dung nói đúng: gã đang thiếu tiền.
Khi còn ở với sư phụ, cuộc sống của hai người khá
sung túc, mọi chi tiêu đều do sư phụ lo liệu. Thù lao từ những nhiệm vụ gã hoàn
thành cũng được chuyển cho sư phụ giữ. Mỗi khi cần tiền, gã chỉ việc lên tiếng.
Nhưng khi sư phụ rời đi, ông chỉ để lại một khoản đủ
chi tiêu dè sẻn trong thời gian ngắn. Tổ chức lại chưa giao nhiệm vụ mới.
Gã buộc phải tìm cách khác để kiếm tiền — và nơi đầu
tiên hắn nghĩ đến là phần thừa kế từ mẹ mình.
Gã mở lại hộp thư cá nhân đã lâu không sử dụng. Một
thư mời họp hội đồng quản trị của Nam Việt hiện ra.
Một kế hoạch đơn giản nhanh chóng hình thành trong đầu.
Trước hết, gã cần thông tin.
Truy cập vào kho dữ liệu khổng lồ của tổ chức, gã dễ
dàng lần ra các tài liệu liên quan đến công ty Nam Việt. Từ đó, những giao dịch
mờ ám của bà Phấn, ông Hải, cùng các cơ sở làm ăn “sân sau” của họ dần lộ diện.
Sự thật
khiến gã nổi giận. Giá trị công ty sau nhiều năm đã hao hụt nghiêm trọng — đồng
nghĩa với việc tài sản thuộc về gã cũng đã bị bốc hơi không ít.
Hai anh
em Trung ra về. Hoàng cũng thay đồ, rời khỏi nhà. Đã đến lúc hắn phải cho những
kẻ không biết điều hiểu rằng họ đã chọc vào ai.
Vào tiệm
net, hắn chọn một chỗ khuất rồi truy cập mạng, tải xuống một số file từ ổ đĩa
lưu trữ. Sau đó, hắn lập một địa chỉ email mới, gửi toàn bộ tài liệu đến hòm
thư tố cáo của công an thành phố.
Xong việc,
hắn bước ra ngoài, tìm một quán vỉa hè, gọi một tô hủ tíu lót dạ.
Ăn
xong, hắn chọn đại một quán café, bước vào. Vừa uống, hắn vừa nhìn điện thoại,
trông không khác gì những vị khách khác trong quán. Nhưng vẻ bình thản đó chỉ
là lớp vỏ che giấu sự cảnh giác bên trong. Nhiều năm theo sư phụ làm những việc
nguy hiểm đã rèn cho hắn trực giác nhạy bén trước mọi mối đe dọa.
Cách chỗ
hắn ba dãy bàn, một cặp trai gái trẻ đang ngồi nói chuyện. Thỉnh thoảng, người
con trai liếc nhẹ về phía hắn.
Họ
không biết rằng hắn đã để ý đến họ từ lúc rời khỏi quán net.
Đã lâu
hắn không trở về quê. Kẻ theo dõi này gần như chắc chắn có liên quan đến cha
con ông Hải.
Gọi
tính tiền, Hoàng bước ra khỏi quán. Hắn không gọi xe, mà tản bộ về phía công
viên.
Cặp
trai gái lập tức bám theo. Nhưng vừa bước vào công viên, họ đã mất dấu hắn.
Cả hai
chia nhau tìm kiếm.
Khi người
con trai rẽ vào một góc khuất, một làn gió thoảng qua mặt. Ngay sau đó, cổ anh
ta bị siết chặt bởi một bàn tay cứng như thép.
Một giọng
nói âm u vang lên:
— Mày
theo dõi tao? Ông Hải sai mày?
Người
con trai tái mét, hoảng hốt lắc đầu. Hoàng buông tay.
Cậu ta
lắp bắp:
— Xin lỗi…
tôi không có ý theo dõi. Chỉ là thấy anh giống người quen nên muốn hỏi.
Hoàng
nhếch mép, cười lạnh:
— Lý do
cũng hay đấy. Nhưng tao không cần biết. Tránh xa tao ra… nếu không muốn nửa đời
còn lại ngồi xe lăn.
Nói
xong, hắn quay lưng bỏ đi.
No comments:
Post a Comment