Con đường dẫn vào khu công nghiệp kéo dài giữa những dãy nhà xưởng xám bạc. Chiếc xe bảy chỗ của công ty Châu Giang vừa dừng lại trước cổng nhà máy thì đồng hồ cũng chỉ gần chín giờ sáng. Linh mở cửa bước xuống, khẽ vươn vai sau gần hai giờ ngồi xe, còn Long nhìn quanh một vòng rồi nói:
- Xa thật. Nếu không có xe đưa đón chắc
tụi mình phải đi từ mờ sáng.
Linh cười
nhẹ:
- May mà trên đường ghé mua bánh mì,
không thì giờ chắc đói lả rồi.
Dự án
đã kéo dài được gần hai tuần và đang vào bước cuối cùng là thử nghiệm thực tế
trên dây chuyền sản xuất của Châu Giang. Trong suốt thời gian qua mọi việc diễn
ra rất bình thường, phía Châu Giang tỏ ra rất chuyên nghiệp trong thực hiện dự
án và Sở Minh Hào chưa bao giờ tìm cô. Linh nghĩ mọi việc đã ổn, chắc là cô
nghĩ quá nhiều.
Một
nhân viên của Châu Giang nhanh chóng tiến ra đón họ vào khu văn phòng. Trong
phòng họp nhỏ đã có sẵn anh Khanh người phụ trách dự án này, Long và Linh quen
anh ta do đã làm việc chung nhiều lần; ngoài ra còn có một chuyên gia người
Trung Quốc cùng một nam thông dịch viên. Sau vài câu chào hỏi xã giao, anh
Khanh mở bản kế hoạch thử nghiệm đặt giữa bàn.
- Hôm nay chúng ta sẽ chạy thử hai công
đoạn chính. Anh Long xuống xưởng theo dõi dây chuyền, còn chị Linh hỗ trợ phòng
Lab kiểm tra mẫu . Có vấn đề gì thì báo ngay để xử lý.”
Long gật
đầu:
- Được rồi, tôi xuống xưởng trước.
Linh
cũng đứng lên:
- Lab ở tầng trên đúng không anh?
- Đúng rồi, để anh gọi người dẫn em lên
– Khanh nói
Buổi
sáng trôi qua khá thuận lợi. Trong xưởng, tiếng máy chạy đều đều khiến Long dần
yên tâm hơn. Ở phòng Lab, Linh cùng các kỹ thuật viên Châu Giang kiểm tra từng
mẫu sản phẩm; kết quả lần lượt hiện ra trên màn hình đều đạt tiêu chuẩn. Gần
trưa, Linh nhắn tin cho Long:
- Các mẫu Lab đều ổn. Có vẻ hôm nay
xong sớm đấy.
Long trả
lời ngay:
- Dây chuyền chạy cũng ổn. Hy vọng chiều
xong sớm để về luôn.
Hai người
gặp lại nhau ở nhà ăn. Long vừa ngồi xuống đã nói nhỏ:
- Nếu chiều chạy thêm một mẻ nữa ổn là
mình xong nhiệm vụ.
Linh gật
đầu, ánh mắt thoáng nhẹ nhõm:
- Ừ, về trong ngày vẫn tốt hơn.
Nhưng
ngay đầu giờ chiều, khi dây chuyền vừa khởi động lại, tiếng chuông cảnh báo
vang lên đột ngột. Máy chính dừng hẳn. Không khí trong xưởng lập tức trở nên
căng thẳng. Một nhóm kỹ thuật viên vội vã chạy tới mở bảng điều khiển, người
khác kiểm tra đường truyền nguyên liệu.
Long đứng
cạnh anh Khanh, khẽ hỏi:
- Có nghiêm trọng không anh?
Anh
Khanh lắc đầu:
- Chưa biết, để kiểm tra đã.
Gần một
giờ loay hoay sửa chữa, phía nhà máy thông báo máy chưa thể chạy lại ngay. Việc
chuyển sang dây chuyền khác cũng không khả thi vì tất cả đều đang chạy đơn
hàng. Trong phòng họp tạm, Giám đốc nhà máy nói:
- Chúng tôi đề nghị kéo dài thử nghiệm
thêm một ngày. Giờ cũng đã muộn, nếu hai bạn quay về thì chi phí và thời gian
di chuyển khá bất tiện. Công ty sẽ bố trí khách sạn nghỉ lại.
Linh
nhìn Long, thoáng ngập ngừng, rồi nói:
- Nếu vậy thì tụi em ở lại cũng được.
Long gọi
điện báo về công ty, sau đó cả hai được xe đưa đến một khách sạn nhỏ trong thị
trấn. Sau khi nhận phòng, tắm rửa xong, Long vừa định nằm nghỉ thì điện thoại
reo. Anh nhấc máy:
- Dạ, em nghe.
Giọng
Giám đốc nhà máy vang lên:
- Tối nay chúng tôi mời hai bạn dùng bữa
tối cho tiện trao đổi thêm công việc. Xe sẽ đến đón lúc bảy giờ.”
- Dạ, cảm ơn anh- Long đáp
Khoảng
bảy giờ, một chiếc ô tô màu đen dừng trước cửa khách sạn. Nhà hàng nơi họ được
đưa đến nằm trong khu trung tâm thị trấn, phòng bao trang trí sang trọng hơn hẳn
những gì Linh và Long tưởng tượng. Bên trong đã có Giám đốc nhà máy, Khanh, vị
chuyên gia Trung Quốc và vài cán bộ cấp cao khác.
- Chào hai bạn, ngồi đi, ngồi đi - Giám
đốc nhà máy vui vẻ nói.
Không
khí khá thân thiện. Linh trò chuyện nhiều hơn, còn Long chủ yếu mỉm cười đáp lại
khi được hỏi. Tiệc vẫn chưa bắt đầu dường như còn đang đợi ai đó. Một lúc sau,
Giám đốc nhà máy nhận điện thoại, nói chuyện vài câu rồi quay lại:
- Đáng lẽ hôm nay Tổng Giám đốc của
chúng tôi sẽ đến, nhưng anh ấy có việc đột xuất. Mọi người cứ nhập tiệc trước.”
Long khẽ
nói nhỏ với Linh:
- Tiếp đón mình hơi long trọng quá nhỉ.
Linh cười
nhẹ:
- Chắc họ coi trọng buổi thử nghiệm
này.
Bữa tiệc
bắt đầu, các món ăn lần lượt được mang lên. Nhân viên liên tục rót bia mời
khách. Long chỉ uống vài lon rồi khéo léo nói:
- Tôi uống kém lắm, xin phép uống ít
thôi.
Linh
cũng chỉ uống hai ly rồi chuyển sang nước ngọt.
Khi bữa
ăn gần kết thúc, cửa phòng bật mở. Hai người đàn ông bước vào. Linh vừa nhìn thấy
đã khựng lại, sắc mặt thoáng tái. Cô nhận ra hai người đã thăm công ty lần đầu.
Linh khẽ dịch ghế, ngồi hơi khuất sau Long.
Giám đốc
nhà máy đứng dậy giới thiệu:
- Xin giới thiệu, đây là anh Xương – Tổng
Giám đốc công ty chúng tôi. Còn đây là anh Hào – Giám đốc đầu tư tập đoàn Sở Thị
ở Trung Quốc.
Ông Xương
mỉm cười:
- Xin lỗi mọi người, hôm nay tôi đến
hơi muộn. Hai em là nhân viên bên công ty chị Lan phải không? Chị Lan và tôi có
quen biết, nên các em cần hỗ trợ gì cứ nói.
Long
đáp:
- Dạ, bên anh tiếp đón tụi em rất chu
đáo, cảm ơn anh.
Ông
Xương gật đầu, rồi nói tiếp:
- Vì đến trễ nên tôi xin mời hai em một
ly.
Nhân
viên nhanh chóng mang vào bốn ly rượu đỏ. Ông Xương và Hào cầm ly uống trước.
Long nhìn thoáng qua Linh rồi cũng nâng ly uống hết theo phép lịch sự. Linh đưa
ly lên, mùi rượu nồng khiến cô hơi nhăn mặt. Giám đốc nhà máy cười:
- Chỉ một ly thôi mà, uống chút cho
vui.
Linh khẽ
hít sâu, nín thở uống cạn. Vị cay nóng lan xuống cổ họng khiến cô khẽ nhắm mắt
vài giây, cố giữ vẻ bình thường. Long nghiêng đầu nhìn cô, thấp giọng hỏi:
- Ổn không?
Linh khẽ
gật:
- Ổn… chỉ hơi nóng một chút thôi.
Ngồi
thêm một lúc, Linh bắt đầu cảm thấy trong người khó chịu. Cô nghĩ có lẽ do hôm
nay uống nhiều loại đồ uống khác nhau nên cơ thể phản ứng. Cảm giác nóng ran
lan dần, đầu óc hơi choáng khiến cô đứng dậy nói nhỏ:
- Em xin phép ra ngoài một lát.
Ở bàn
tiệc, ông Xương thoáng liếc nhìn Hào. Cả hai trao nhau một ánh nhìn khó hiểu, nụ
cười mờ ám lướt qua gương mặt họ.
Trong
nhà vệ sinh, Linh mở vòi nước, vốc nước lạnh lên mặt nhiều lần. Nhưng cảm giác
nóng bức và choáng váng không những không giảm mà còn tăng lên. Một nỗi bất an
mơ hồ dâng lên trong lòng. Cô dựa lưng vào tường, cố giữ bình tĩnh, rồi run tay
bấm điện thoại gọi cho Long.
Long vừa
bắt máy đã hỏi:
- Em đang ở đâu vậy? Sao lâu thế?
Giọng Linh
yếu đi:
- Em… thấy không khỏe. Em muốn về khách
sạn trước.”
Nói
xong, cô tắt máy rồi cố bước ra hành lang. Mọi thứ trước mắt bắt đầu mờ đi. Khi
đi ngang qua một nhân viên phục vụ, cô loạng choạng vịn tay vào tường. Người phục
vụ nhanh chóng bước tới:
- Cô có sao không? Để tôi giúp cô nghỉ
tạm một chút.”
Linh muốn
nhờ anh ta gọi taxi, nhưng môi vừa mở ra thì cơ thể đã mềm nhũn, gần như không
còn sức lực. Người phục vụ lập tức đỡ lấy cô, nhanh chóng dìu về phía thang
máy. Ít phút sau, anh ta đưa cô vào một căn phòng riêng nằm ở tầng trên — loại
phòng nghỉ tạm dành cho khách VIP của nhà hàng.
Linh vẫn
còn chút ý thức, cố gắng chống lại, nhưng cơ thể không nghe theo ý muốn. Người
phục vụ đặt cô xuống giường, sau đó lấy điện thoại gọi nhanh:
- Hàng đã đưa tới.”
Cánh cửa
khép lại, hành lang trở nên yên lặng.
Một lúc
sau, Sở Minh Hào xuất hiện cùng hai vệ sĩ. Anh ta bước vào phòng, để hai người
đứng canh bên ngoài.
Ánh mắt
anh ta dán chặt vào gương mặt Linh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười dâm đảng
Dưới
ánh đèn mờ ảo của căn phòng, Linh nằm bất động nhưng lồng ngực phập phồng dữ dội,
hơi thở mỗi lúc một dồn dập hơn. Đôi hàng mi cô khẽ rung động, phản chiếu sự hỗn
loạn trong tâm trí. Dù ý thức đang dần mờ mịt, cô vẫn lờ mờ nhận ra bản thân
đang rơi vào một cái bẫy chết người, nhưng cơ thể lại như bị hàng ngàn sợi dây
vô hình trói chặt, không còn chút sức lực để phản kháng.
Hào
nhìn cô, ánh mắt gã không giấu nổi vẻ dục vọng trần trụi. Linh vẫn đang mặc bộ
quần áo từ sáng — chiếc áo sơ mi đơn giản và quần jean kín đáo. Trước đó, dù
phía đối tác đã chuẩn bị trang phục mới, cô vẫn kiên quyết từ chối những chiếc
váy ngắn cũn cỡn ấy để giữ lại sự an toàn cho chính mình. Thế nhưng, cô không
ngờ rằng sự cẩn trọng đó vẫn không giúp cô thoát khỏi bàn tay của gã đàn ông xảo
quyệt này.
Gã chậm
rãi cúi xuống, những ngón tay thon dài vén lọn tóc vướng trên mặt cô để ngắm
nhìn gương mặt thanh tú rõ hơn. Một nụ hôn đặt nhẹ lên trán, rồi hắn thản nhiên
vuốt ve gò má, cánh môi lướt xuống chạm khẽ vào làn môi mềm mại của Linh. Trong
cơn mê man, Linh nhíu mày đầy khó chịu, cô cố gắng quay đầu đi để né tránh,
nhưng đôi mắt vẫn không cách nào mở nổi.
Hào bật
ra tiếng cười khẩy. Hắn không vội, bởi hắn biết rõ "con mồi" đã nằm gọn
trong tay mình. Viên thuốc mà hắn bí mật bỏ vào ly rượu của cô là loại kích dục
cực mạnh mà hắn cất công mang về từ Trung Quốc. Hắn tự đắc nghĩ về một đêm dài
sắp tới, nơi hắn sẽ thỏa sức giày vò người con gái trước mặt.
Hai chiếc
cúc áo sơ mi của Linh bị bật mở, để lộ làn da trắng ngần và những đường cong ẩn
hiện. Cơn nóng rực từ bên trong bắt đầu bùng phát, Linh vô thức uốn mình, đôi
tay yếu ớt đẩy vào lồng ngực rắn chắc của hắn như một bản năng tự vệ cuối cùng.
Nhưng sự phản kháng yếu ớt ấy chẳng khác nào mồi lửa quăng vào đám cháy, chỉ
càng làm kích thích thú tính của hắn hơn.
Bàn tay
thô bạo của hắn bắt đầu càn quét khắp cơ thể cô. Linh nhíu chặt mày, một giọt
nước mắt nóng hổi lăn dài khỏi khóe mi. Lý trí cô gào thét rằng phải chạy trốn,
nhưng bản năng dưới tác dụng của thuốc đang cuộn trào mãnh liệt, khiến cô không
thể kìm nén mà bật ra một tiếng rên rỉ nhỏ vụn giữa không gian tĩnh mịch.
Tại bàn
tiệc, cảm giác bất an như một khối đá nặng đè lên lồng ngực Long kể từ khi anh
nghe thấy giọng nói yếu ớt, đứt quãng của Linh qua điện thoại. Anh đã cố gọi lại
hàng chục cuộc, nhưng đáp lại chỉ là những hồi chuông dài vô vọng. Xung quanh,
đám nhân viên của Châu Giang vẫn không ngừng bủa vây, liên tục mời mọc, ép anh
uống đến cạn ly. Dù cơn giận đã dâng lên đến tận cổ, Long vẫn phải nén chặt
lòng mình, bởi lẽ các lãnh đạo cấp cao của đối tác đều đang có mặt tại đây.
No comments:
Post a Comment