Đang ngồi ăn cơm trưa thì nghe tiếng bà hàng xóm tru tréo "Đm mày thằng mất dạy, mày phá vừa phải thôi, tao đập chết bà mày,..." . Đây là điệp khúc tôi thường hay nghe bà hàng xóm chữi con trong suốt 3 năm qua.
Ở cạnh nhà tôi có một xóm trọ bình dân, cư dân ở trọ cũng thuộc tầng lớp bình dân, họ gây gổ cãi vã nhau suốt, lâu lâu còn có xã hội đen đến đập phá. Cách đây 3 năm hai mẹ con bà hàng xóm ở trên đến ở phòng trọ sát vách nhà tôi, bà mẹ rất hung dữ, thằng con tầm khoảng 3 tuổi. Tôi thường nghe bà ấy la hét đánh đập thằng nhỏ, mỗi lần như vậy tôi chỉ nghe tiếng của bà mẹ chữi rủa và tiếng khóc của đứa con. Nhưng lần này tôi không nghe thằng con khóc mà nó cũng đang gào lên cở tiếng của mẹ nó "tại sao bà cứ đánh tui hoài" và nó không ở trong nhà mà chạy qua phòng trọ kế bên để tránh đòn, bà mẹ rượt theo và cả xóm ì xèo. Cuối cùng được ông hàng xóm khuyên nhũ hai mẹ con trở về nhà.
Tôi đoán chừng sự phản kháng của đứa con sẽ tăng dần theo độ tuổi, bây giờ 6 tuổi nó đã không chỉ khóc mà đã biết phản ứng lại hành vi bạo lực của mẹ nó, cái này có lẻ do những ấm ức tích lũy từ lâu, sớm muộn gì nó cũng có hành vi bạo lực với mẹ nó. Thực sự nuôi dạy con cái không hề dễ dàng, cha mẹ nào cũng có lúc bị con cái làm tức chết và chỉ muốn cho chúng một trận, nhưng các hành vi bạo lực sẽ ghi lại trong tiềm thức đứa trẻ và hình thành tính cách của chúng.