Nhạc Linh San nín khóc nói:
– Ta không giúp bên nào hết! Ta… ta là người gặp số đau khổ,
ngày mai ta xuống tóc xuất gia. Gia gia cũng vậy, trượng phu cũng vậy, từ nay
ta không muốn gặp ai hết.
Lâm Bình Chi lạnh lùng nói:
– Ngươi đến Hằng Sơn xuất gia làm ni cô là hợp nhất.
Nhạc Linh San tức giận nói:
– Lâm Bình Chi, hôm đó lúc ngươi gặp bước đường cùng, nếu
không được gia gia ta cứu ngươi thì ngươi đã sớm chết dưới tay Mộc Cao Phong,
làm sao có thể sống đến ngày hôm nay? Dù gia gia ta có lỗi với ngươi thì Nhạc
Linh San ta vẫn không có lỗi gì. Ngươi nói như vậy là có ý gì?
Lâm Bình Chi nói:
– Ý gì ư? Ta muốn tỏ rõ lòng trung thành với Tả chưởng môn.
Thanh âm của gã rất hung tợn. Đột nhiên Nhạc Linh San a lên
một tiếng thê thảm.
Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh la lên:
– Không xong rồi!
Cả hai nhảy ra khỏi đám lúa. Lệnh Hồ Xung lớn tiếng nói:
– Lâm Bình Chi, đừng hại tiểu sư muội!
Người mà Lao Đức Nặc sợ nhất bây giờ là Nhạc Bất Quần và Lệnh
Hồ Xung. Lão vừa nghe giọng nói của Lệnh Hồ Xung, bất giác hồn vía lên mây. Lão
liền nắm cánh tay trái Lâm Bình Chi nhảy lên ngựa của đệ tử phái Thanh Thành,
hai chân thúc ngựa, chạy cuồng đi.
Lệnh Hồ Xung lo cho sự an nguy của Nhạc Linh San, không truy
đuổi theo hai người. Chàng thấy Nhạc Linh San ngã trên chỗ ngồi của phu xe, ngực
cắm một thanh trủy thủ. Lệnh Hồ Xung sờ lên mũi cô, thấy cô vẫn còn thở thoi
thóp.
Lệnh Hồ Xung gào lên:
– Tiểu sư muội, tiểu sư muội!
Nhạc Linh San nói:
– Là… là đại sư ca đó ư?
Lệnh Hồ Xung vui mừng nói:
– Ta… ta đây!
Chàng đưa tay muốn rút mũi trủy thủ ra, Doanh Doanh vội đưa
tay cản nói:
– Đừng rút.
Lệnh Hồ Xung thấy trủy thủ cắm sâu vào người Nhạc Linh San
đã thành vết thương chí mạng, nếu rút ra thì lập tức cô tắt thở chết ngay.
Không cứu được, lòng chàng đau đớn, khóc òa lên, gọi:
– Tiểu… tiểu sư muội!
Nhạc Linh San nói:
– Đại sư ca, đại sư ca ở bên tiểu muội thì hay lắm. Bình đệ…
Bình đệ, Bình đệ đi rồi sao?
Lệnh Hồ Xung nghiến răng, khóc nói:
– Sư muội yên tâm, ta nhất định giết hắn để trả thù cho sư
muội.
Nhạc Linh San nói:
– Không, không! Mắt của Bình đệ đã mù, đại sư ca muốn giết
Bình đệ, Bình đệ không thể chống đỡ nổi. Tiểu muội… tiểu muội, tiểu muội muốn về
với má má.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Được, ta đưa sư muội đi gặp sư nương.
Doanh Doanh nghe tiếng nói của Nhạc Linh San càng lúc càng yếu
dần, sẽ chết trong khoảnh khắc, bất giác cô cũng rơi lệ. Nhạc Linh San nói:
– Đại sư ca, đại sư ca luôn đối xử với tiểu muội rất tốt. Tiểu
muội… tiểu muội có lỗi với đại sư ca. Tiểu muội… tiểu muội sắp chết rồi.
Lệnh Hồ Xung khóc ròng nói:
– Sư muội không chết đâu, chúng ta có thể tìm cách trị khỏi
cho sư muội.
Nhạc Linh San nói:
– Tiểu muội… tiểu muội đau ở chỗ này… đau lắm. Đại sư ca, tiểu
muội cầu xin đại sư ca một chuyện, đại sư ca… phải hứa với tiểu muội.
Lệnh Hồ Xung nắm chặt tay cô, nói:
– Sư muội nói đi, sư muội nói đi, ta nhất định hứa.
Nhạc Linh San thở dài nói:
– Đại sư ca… đại sư ca… chắc không chịu hứa… mà là… cũng quá
khuất tất cho đại sư ca…
Giọng cô càng nhỏ dần, hơi thở càng lúc càng yếu.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Ta nhất định hứa, tiểu muội nói ra đi.
Nhạc Linh San hỏi:
– Đại sư ca nói sao?
Lệnh Hồ Xung nói:
– Ta nhất định hứa, sư muội muốn ta làm chuyện gì, ta nhất định
làm cho tiểu muội.
Nhạc Linh San nói:
– Đại sư ca, trượng phu của tiểu muội… Bình đệ… đệ… đệ… bị
mù rồi… rất đáng thương… đại sư ca có biết không?
Lệnh Hồ Xung nói:
– Biết, ta biết.
Nhạc Linh San nói:
– Ở trên đời này, Bình đệ côi cút, mọi người đều khinh khi…
khinh khi Bình đệ. Đại sư ca… sau khi tiểu muội chết, xin đại sư ca tận lực
chăm sóc Bình đệ, đừng… đừng để người khinh khi Bình đệ.
Lệnh Hồ Xung sửng sốt. Vạn lần chàng không ngờ Lâm Bình Chi
hạ độc thủ giết vợ; Nhạc Linh San đến lúc sắp chết mà vẫn không quên tình nghĩa
đối với gã. Bấy giờ Lệnh Hồ Xung hận không tóm được Lâm Bình Chi để phanh thây
gã ra làm muôn mảnh, sau này muốn tha tính mạng cho gã cũng khó vô cùng, làm
sao có thể chăm sóc tên ác tặc phụ bạc này?
Nhạc Linh San từ từ nói:
– Đại sư ca, Bình đệ… Bình đệ không phải là muốn giết tiểu
muội… Bình đệ sợ gia gia của tiểu muội… Bình đệ muốn dựa dẫm vào Tả Lãnh Thiền,
đành phải… đành phải đâm tiểu muội…
Lệnh Hồ Xung tức giận nói:
– Ác tặc tự tư tự lợi vong ân phụ nghĩa như vậy, sư muội… sư
muội còn niệm tình tha thứ cho hắn sao?
Nhạc Linh San nói:
– Bình đệ… Bình đệ không cố tâm giết tiểu muội, chẳng qua…
chẳng qua nhất thời lỡ tay thôi. Đại sư ca… tiểu muội van xin đại sư ca, mong đại
sư ca chăm sóc Bình đệ…
Ánh trăng phản chiếu lên mặt cô, ánh mắt của cô đã tán loạn
vô thần, không còn tinh anh trong suốt như mọi khi nữa. Trên má trắng như tuyết
của cô dính mấy giọt máu, mặt cô lộ vẻ cầu khẩn.
Lệnh Hồ Xung nhớ lại khoảng thời gian mười mấy năm cùng với
tiểu sư muội nắm tay vui chơi khắp Hoa Sơn, lúc cô muốn hắn làm chuyện gì, trên
mặt cũng từng lộ ra thần sắc thành khẩn như vậy, bất luận những chuyện đó khó
khăn đến đâu, trái với tâm nguyện hắn cỡ nào hắn cũng chưa bao giờ từ chối cô một
lần. Bây giờ cô cầu khẩn đầy vẻ bi thương vì biết mình chết trong khoảnh khắc,
không còn cơ hội để cầu xin Lệnh Hồ Xung điều gì nữa. Đây là lần cầu xin sau
cùng, cũng là lần cầu xin khiến hắn khó thực hiện nhất.
Trong thoáng chốc, máu nóng trong ngực Lệnh Hồ Xung dâng
lên. Chàng biết chỉ cần hứa thì từ nay về sau không những bị phiền lụy vô cùng,
lại còn phải làm nhiều chuyện mà trong thâm tâm chàng không muốn làm. Nhưng trước
mắt thấy Nhạc Linh San thần sắc và ngữ khí cầu khẩn bi ai như vậy, Lệnh Hồ Xung
liền gật đầu nói:
– Ta hứa, ta hứa, tiểu sư muội yên tâm đi.
Doanh Doanh đứng bên nghe vậy, không nhịn được nói xen vào:
– Xung ca… tại sao Xung ca lại hứa?
Nhạc Linh San nắm chặt tay Lệnh Hồ Xung nói:
– Đại sư ca, đa… đa tạ đại sư ca… tiểu muội… tiểu muội yên
tâm… yên tâm rồi…
Mắt cô đột nhiên sáng lên, trên môi hé nở nụ cười ra chiều
mãn nguyện. Lệnh Hồ Xung thấy cô vui như vậy, thầm nghĩ: Có thể thấy sư muội
vui như vậy, bất luận gian nan khốn khó đến đâu ta cũng vì sư muội mà gánh chịu.
Bỗng nhiên lúc đó, Nhạc Linh San khẽ cất tiếng hát. Ngực Lệnh
Hồ Xung như bị ai đánh mạnh. Miệng cô phát ra điệu thức “Chị em lên núi hái
chè”, chính là sơn ca Phúc Kiến mà Lâm Bình Chi đã dạy cho cô. Ngày hôm đó ở
trên ngọn sám hối, lòng chàng đau như cắt cũng vì nghe cô ta hát khúc sơn ca
này. Bây giờ cô lại hát lên, dĩ nhiên là cô nhớ đến ngày cùng với Lâm Bình Chi ở
trên Hoa Sơn hưởng mối tình mật ngọt trong sáng.
Tiếng hát của cô càng lúc càng nhỏ đi. Cô từ từ buông tay Lệnh
Hồ Xung, rồi tay cô xòe ra, nhắm mắt lại. Tiếng hát cũng dừng lại, cô đã ngừng
thở.
Lòng Lệnh Hồ Xung trầm xuống, dường như cả thế giới này đột
nhiên chết hết. Chàng muốn khóc to lên nhưng khóc không được, chỉ đưa hai tay
ra ôm Nhạc Linh San lên nói khẽ:
– Tiểu sư muội, tiểu sư muội, tiểu sư muội đừng sợ! Ta ẵm tiểu
sư muội đến chỗ má má, không có ai ăn hiếp sư muội nữa đâu.
Doanh Doanh thấy lưng Lệnh Hồ Xung đỏ lên, hiển nhiên là miệng
vết thương bị rách, máu chảy ra. Vết máu trên áo càng lúc càng to, nhưng trước
tình cảnh như vậy cô không biết phải khuyên thế nào.
Lệnh Hồ Xung ôm thi thể Nhạc Linh San như người mất hồn, đi
hơn mười mấy bước, miệng nói:
– Tiểu sư muội, tiểu sư muội đừng sợ, đừng sợ! Ta ẵm sư muội
đi gặp sư nương.
Đột nhiên, hai gối chàng khuỵu xuống rồi ngã lăn ra, không biết gì nữa.