Chỉ hai giờ sau khi chiếc xe của Tú Quyên và Hoàng lăn bánh, một toán quân phiến quân vũ trang rầm rập ập vào sảnh khách sạn. Tên chỉ huy thô bạo quăng hai tấm ảnh của Quyên và Hoàng lên quầy lễ tân. Gã nhân viên run rẩy nhìn qua rồi lắp bắp thông báo rằng hai người này đã thuê xe rời đi từ hai tiếng trước, đích đến là thành phố X.
Điên tiết vì vồ hụt con mồi,
tên chỉ huy lập tức rút điện thoại ra lệnh cho đồng bọn tổ chức các chốt chặn
và truy đuổi dọc lộ trình. Đồng thời, bằng các biện pháp đe dọa, hắn ép gã lễ
tân phải cung cấp ngay số điện thoại cá nhân của người tài xế đang chở hai người
Việt Nam.
Giữa con đường heo hút
xuyên qua cánh rừng, chiếc ô tô vẫn đang lao đi thì tiếng chuông điện thoại của
gã tài xế vang lên dồn dập. Gã nhấc máy lắng nghe. Ngay khi âm thanh ở đầu dây
bên kia truyền đến, ánh mắt gã vô thức liếc nhìn hai vị khách ở băng ghế sau
qua gương chiếu hậu, lộ rõ một tia dao động. Gã trao đổi vài câu bằng thứ ngôn
ngữ bản địa rồi nhanh chóng cúp máy.
Ngồi ở phía sau, Hoàng khẽ
nhếch mép, nụ cười mang theo vài phần lạnh lẽo. Kể từ sau khi Huyết Châu thức tỉnh
không chỉ hồi phục cơ thể của anh mà còn cho anh một luồng linh lực, giúp anh
khai mở một phần thần thức. Dù năng lực này chưa hoàn chỉnh, nhưng việc cảm nhận
sự biến chuyển tâm lý và ác ý từ một người bình thường đối với anh lúc này dễ
dàng như lòng bàn tay. Anh thừa biết, gã tài xế đã bị đe dọa và mua chuộc.
Chiếc xe đang chạy băng
băng bỗng nhiên giảm tốc rồi từ từ tấp vào lề đường. Hai bên vệ đường là rừng rậm
thâm u, con đường vắng vẻ đến rợn người, tuyệt nhiên không có một phương tiện
nào qua lại. Gã tài xế vờ vịt mở cửa bước xuống, lật nắp capo lên kiểm tra. Sau
một hồi loay hoay bên trong máy, gã quay lại buồng lái nổ máy. Động cơ chỉ rống
lên vài tiếng khô khốc rồi tắt lịm. Gã lặp đi lặp lại động tác đó nhiều lần với
vẻ mặt đầy bất lực, rồi quay sang nói với Quyên bằng tiếng Hoa:
— Xe bị hỏng rồi, cần phải
sửa chữa một chút.
Tú Quyên siết chặt quai
balo, lo lắng hỏi:
— Liệu có lâu không? Chúng
tôi đang rất vội.
Gã tài xế xua tay trấn an:
— Yên tâm, tôi quen tay rồi,
sẽ xong nhanh thôi.
Nói đoạn, gã bước xuống cốp
sau xách hộp đồ nghề ra, tiến hành sửa chữa. Được một lúc, gã đứng thẳng người,
lau mồ hôi trán rồi nói:
— Sắp xong rồi. Tôi vào
bìa rừng đi vệ sinh một chút, quay lại sẽ thử nổ máy xem sao.
Nhưng ngay khi bóng dáng
gã vừa khuất sau bụi rậm, gã bất ngờ vứt bỏ mọi sự ngụy trang, dùng hết sức chạy
thục mạng vào rừng.
Tú Quyên ở trong xe kinh
hãi trước hành động kỳ quái của tên tài xế. Trái ngược với sự hoảng hốt của cô,
Hoàng chỉ cười lạnh một tiếng. Thân ảnh anh chuyển động, biến thành một bóm mờ
phóng đi với tốc độ xé gió. Chỉ trong chớp mắt, anh đã như một bóng ma hiện
hình, đứng sừng sững chắn ngay trước mặt gã tài xế đang chạy trốn.
Gã tài xế kinh hoàng suýt đâm
vào anh. Gã lắp bắp định giải thích, nhưng Hoàng không có kiên nhẫn để nghe.
Anh vươn cánh tay rắn chắc như gọng kìm, tóm chặt lấy cổ gã nhấc bổng lên không
trung một cách dễ dàng như xách một con gà, bất chấp việc gã tài xế sở hữu thân
hình không hề kém cạnh anh.
Gương mặt gã tài xế nhanh
chóng đỏ lên, rồi chuyển sang tím tái vì ngạt thở, nhưng lực tay của Hoàng
không hề giảm đi một phân. Anh lạnh lùng xách gã quay trở lại con đường lộ, thẳng
tay ném mạnh gã xuống nền đất đá. Cú ngã trời giáng khiến gã tài xế đau đớn
nhăn nhó mặt mày, nhìn Hoàng bằng ánh mắt tràn ngập nỗi khiếp sợ như nhìn một vị
hung thần sống.
Hoàng quay sang, trầm giọng
bảo Quyên dịch lại:
— Bảo hắn mau chóng nổ máy
xe, nếu không muốn từng khúc xương trên cơ thể bị bẻ gãy.
Thấy gã tài xế vẫn có ý chần
chừ và nhìn dáo dác xung quanh, Hoàng chẳng ngần ngại tiến lên một bước, thản
nhiên nắm lấy một ngón tay của gã bẻ ngược mạnh ra sau một góc tàn nhẫn.
Rắc!
Một tiếng hét thảm thiết
xé toạc sự tĩnh lặng của đại ngàn vang lên. Đau đớn tột cùng đánh sập chút
ngoan cố cuối cùng, gã tài xế ôm ngón tay gãy riu ríu bò lên xe, lập tức sửa lại
đoạn dây điện gã vừa ngắt rồi nổ máy. Tiếng động cơ gầm vang trở lại.
Chiếc xe tiếp tục lao về
phía trước giữa con đường rừng âm u. Qua kính chiếu hậu, gã tài xế thi thoảng lại
lén nhìn Hoàng. Trong ánh mắt hắn vừa có sự run rẩy sợ hãi, vừa chất chứa oán hận.
Nhưng Hoàng hoàn toàn ngó lơ. Anh tựa đầu vào ghế, đôi mắt tịch mịch nhìn ra
ngoài cửa sổ, nơi những rặng cây đang không ngừng lùi lại phía sau.
Bên kia, Quyên đang chăm
chú nhìn màn hình điện thoại. Gương mặt căng thẳng của cô cuối cùng cũng hiện
lên vẻ vui mừng.
Trước khi lên đường, cô đã
nhắn cho ba biết điểm đến lần này. Vừa rồi ông gửi tin báo rằng ông đã tới Miến
Điện và đã sắp xếp người đến đón cô. Kèm theo đó là một số điện thoại liên lạc.
Quyên lập tức nhắn tin
theo số ấy. Một lúc sau, đối phương trả lời ngắn gọn “gởi định vị”.
Cô nhanh chóng gửi vị trí
của mình đi.
Thông tin GPS trên bảng điều
khiển cho thấy chỉ còn khoảng hai mươi cây số nữa là tới thành phố X. Quyên khẽ
thở phào nhẹ nhõm.
Đúng lúc ấy, từ trong rừng
bất ngờ lao ra một chiếc xe địa hình chở bốn tên lính vũ trang. Chiếc xe quét
ngang mặt đường, chặn đứng lối đi. Đám lính lập tức nhảy xuống, đồng loạt chĩa
súng về phía xe của Hoàng.
Gã tài xế hoảng loạn đạp mạnh
thắng. Chiếc xe rê dài trên mặt đường tạo ra tiếng ken két chói tai. Quyên mất
thăng bằng, đầu chúi mạnh về phía trước, nhưng một bàn tay đã kịp đưa ra đỡ lấy
cô nên chỉ bị va nhẹ.
Cô giật mình quay sang bên
cạnh — Trống không, Hoàng đã biến mất.
Đám lính chỉ kịp thấy một
bóng mờ lao thẳng tới. Chúng hoảng hốt lùi lại, cuống cuồng bóp cò. Tiếng súng
vang lên giữa rừng núi, nhưng tử thần đã đến nhanh hơn.
Dưới sự hỗ trợ của linh lực,
những cú đấm, đá và trảo kích của Hoàng khủng khiếp đến mức thân thể con người
trước mặt anh chẳng khác nào đậu hũ. Máu thịt văng tung tóe. Chỉ trong vài
giây, cả bốn tên lính đã đổ gục giữa vũng máu.
Hoàng đứng lặng giữa con
đường, chậm rãi nhắm mắt. Từng luồng huyết khí từ thi thể bọn chúng không ngừng
bị hút ra, hóa thành những dòng đỏ sẫm chảy vào cơ thể anh rồi bị huyết châu
tham lam hấp thụ.
Sau đó, anh tiện tay đẩy
chiếc xe địa hình văng vào lề đường như ném một món đồ chơi, rồi lạnh nhạt vẫy
tay ra hiệu cho gã tài xế.
Gã tài xế giờ đây không
còn chút oán hận nào nữa. Trong ánh mắt nhìn Hoàng chỉ còn lại sự kinh sợ tận
sâu trong tâm trí. Hai tay hắn run run bám chặt vô lăng, trong lòng chỉ cầu
mong đừng chọc giận hung thần đang ngồi phía sau.
Chiếc xe tiếp tục lao đi
trên con đường rừng heo hút.
Đi được một lúc, Hoàng chợt
nhìn vào gương chiếu hậu. Phía xa, hai chiếc xe địa hình đang điên cuồng tăng tốc
đuổi theo. Có lẽ chúng là đồng bọn của bốn tên lính vừa bị giết.
Tiếng súng bất ngờ vang
lên chát chúa.
Đạn liên tiếp bắn về phía
chiếc xe làm kính sau vỡ tung. Quyên hoảng hốt hét lên. Hoàng lập tức kéo cô nằm
rạp xuống sàn xe, đồng thời lạnh lùng ra hiệu cho gã tài xế tăng tốc.
Chiếc xe rung lắc dữ dội lao
đi vun vút. Phía sau, đám phiến quân vẫn bám sát, vừa truy đuổi vừa điên cuồng
nã súng.
Hoàng đang định ra tay thì
phía trước bỗng xuất hiện hai chiếc xe quân sự. Trên thùng xe gắn súng trung
liên hạng nặng.
Ngay khoảnh khắc phát hiện
mục tiêu, khẩu trung liên lập tức gầm lên dữ dội.
Làn đạn quét thẳng về phía
các xe truy kích. Một chiếc xe địa hình trúng đạn, bốc cháy rồi nổ tung giữa đường.
Chiếc còn lại vội vàng quay đầu bỏ chạy dưới cơn mưa đạn cuồng loạn.
Chiếc ô tô của Hoàng từ từ
dừng lại.
Gã tài xế mở cửa bước xuống
nhưng đi loạng choạng vài bước suýt ngã. Lúc này Quyên mới phát hiện vai hắn đã
trúng đạn, máu thấm đỏ cả áo.
Một người đàn ông mặc quân
phục bước tới gõ nhẹ lên cửa kính xe. Hoàng và Quyên cùng xuống xe.
Người đàn ông nhìn hai người
rồi nói bằng tiếng Hoa:
— Các người thuộc công ty
Hoàn Cầu?
Quyên khẽ gật đầu.
Người kia đưa tay chào
theo kiểu quân đội rồi giới thiệu:
— Tôi là thiếu tá Soe Win,
thuộc quân đội chính phủ. Có người nhờ tôi tới đón các bạn.
Sau đó, Hoàng và Quyên
theo Soe Win đi vào thành phố X. Họ được an bài trong khách sạn thuộc quân đội
chính phủ
Ngày hôm sau, hai người tiếp
tục theo đoàn xe của quân đội chính phủ rời miền bắc hỗn loạn, quay trở về
Yangon.
Chủ tịch Trần Lâm ôm chặt
con gái vào lòng, mắt đỏ ngầu. Sau lưng ông Niên và Gia Thành lặng lẽ đứng đó.
Một tay Gia Thành vẫn còn
bó bột, trên trán dán băng cá nhân. Cả hai nhìn Tú Quyên bằng ánh mắt phức tạp
— vừa không cam lòng, vừa ẩn chứa sự hoảng sợ.
Kế hoạch được chuẩn bị kỹ
lưỡng như vậy cuối cùng lại thất bại hoàn toàn.
Dù bản thân chưa bị lộ,
nhưng phía Sở Gia vẫn phải bỏ ra một khoản bồi thường khổng lồ để xoa dịu cơn
thịnh nộ của viên tư lệnh phiến quân. Sở Dật đã trực tiếp gọi điện chất vấn Gia
Thành, thậm chí còn muốn đẩy toàn bộ trách nhiệm vụ thất bại lần này lên đầu
anh ta.
Hắn lạnh lùng đe dọa: nếu
cha con Gia Thành không giúp Sở Gia hoàn thành kế hoạch tẩy trắng nguồn gốc
thép xuất khẩu của Sở Gia tại Việt Nam, hắn sẽ đem chuyện bọn họ phản bội công
ty nói hết cho chủ tịch Trần Lâm biết.
Tình cảnh của ông Niên
cũng chẳng khá hơn.
Ngay khi vừa đặt chân tới
Miến Điện, chủ tịch Trần Lâm đã chỉ thẳng mặt ông ta mà mắng xối xả bằng những
lời cay nghiệt nhất. Xuất thân là sĩ quan cấp cao ngành công an, ông Niên chưa
từng bị ai sỉ nhục nặng nề như vậy.
Cuối cùng, Trần Lâm chỉ lạnh
lùng buông một câu:
— Anh nên cầu nguyện con
gái tôi không xảy ra chuyện gì.
Chỉ một câu nói đã khiến
ông Niên lạnh sống lưng.
Sau khi rời khỏi vòng tay
của cha, Tú Quyên kéo Hoàng tới trước mặt ông.
— Ba, đây là anh Hoàng. Nếu
không có anh ấy, chắc chắn con đã không thể quay về gặp ba được.
Chủ tịch Trần Lâm lập tức
bước tới bắt chặt tay Hoàng.
— Cậu là ân nhân của gia
đình tôi. Nhà họ Trần nợ cậu một mạng. Sau khi về Việt Nam, nếu cần bất cứ điều
gì, cứ đến tìm tôi.
Nghe vậy, ông Niên như vớ
được chiếc phao cứu mạng, vội vàng chen lên nói:
— Thưa chủ tịch, anh Hoàng
chính là vệ sĩ do tôi đích thân tuyển chọn để bảo vệ tổng giám đốc trong chuyến
đi này.
Ông ta cố làm ra vẻ đau
lòng, giọng nghẹn lại:
— Nhóm vệ sĩ lần này đều
là những người xuất sắc nhất. Họ đã không tiếc hy sinh bản thân để bảo vệ tổng
giám đốc...
Hoàng lặng lẽ nhìn thẳng
vào mắt ông ta.
No comments:
Post a Comment