Friday, May 22, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 55: Chạy thoát

 Người đàn ông trung niên hoàn toàn phớt lờ lời khẩn cầu của Tú Quyên. Ông ta cúi xuống, nhẹ nhàng bế xốc thân hình mảnh khảnh của Hoàng lên , rồi dứt khoát sải bước quay lưng đi thẳng vào màn đêm.

Quyên hoảng hốt, trái tim đập liên hồi như trống trận, cô vội vã nhấc đôi chân rã rời chạy theo:

— Này, chờ một chút! Ông định đưa anh ấy đi đâu?

Đáp lại cô chỉ là tiếng gió rít qua tán lá rừng. Người đàn ông vẫn lầm lũi tiến bước, hoàn toàn coi cô như không khí. Điều kinh ngạc là dù đang mang theo một thanh niên trưởng thành và di chuyển trong bóng tối không cần đèn soi đường, bộ pháp của ông ta vẫn nhanh đến mức quỷ mị, nhẹ nhàng lướt đi trên địa hình hiểm trở. Tú Quyên phải dùng hết chút sức tàn còn sót lại, vừa đi vừa chạy mới không bị mất dấu.

Tuy nhiên, sức lực của một cô gái chưa từng chịu khổ nhanh chóng chạm đáy. Khoảng cách giữa cô và cái bóng của người đàn ông cứ thế giãn rộng dần ra. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy Quyên; cô hiểu rõ nếu bị bỏ lại một mình giữa đại ngàn thâm u này, cô cầm chắc cái chết. Nhưng một lần nữa, định mệnh lại mỉm cười với cô. Phía trước mặt, tán cây rừng bất ngờ thưa dần rồi mở ra một con đường mòn khá lớn. Tại đó, một chiếc ô tô địa hình màu đen đã chờ sẳn.

Quyên dồn chút tàn lực cuối cùng lao thục mạng về phía chiếc xe đúng lúc người đàn ông đặt Hoàng nằm vào băng ghế sau. Không một chút do dự, cô nhanh chóng mở cửa bên hông, ngồi sụp xuống bên cạnh Hoàng. Quyên nín thở, đầu óc căng thẳng chuẩn bị sẵn những lời van xin hèn mọn nhất nếu ông ta nhẫn tâm đuổi cô xuống. Thế nhưng gã đàn ông bí ẩn kia vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như tiền, ông ta đóng sầm cửa, bước lên ghế lái rồi đạp ga, phóng chiếc xe lao vút đi trong đêm.

Suốt dọc đường, Quyên biết ý nên tuyệt đối giữ im lặng. Cô không biết người đàn ông này có lai lịch thế nào, cũng chẳng rõ ông ta sẽ đưa họ đi đâu, nhưng trong thâm tâm cô tin chắc rằng nơi đó ít nhất cũng an toàn hơn khu rừng kia. Ngồi trong không gian chật hẹp, cô khẽ dịch người, nhẹ nhàng đỡ lấy đầu Hoàng đặt lên đùi mình. Sự ấm áp từ cơ thể anh cùng sự yên bình giả tạo trong khoang xe khiến cơn buồn ngủ ập đến, đánh gục cô lúc nào không hay.

Cạch.

Tiếng đóng cửa xe dứt khoát khiến Quyên giật mình tỉnh giấc. Cô ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ. Chiếc xe đã dừng lại trước một khách sạn nhỏ sập xệ vùng biên giới, bảng hiệu lập lòe hai thứ tiếng Anh và Trung. Người đàn ông trung niên khẽ kéo Hoàng ra khỏi băng ghế, xốc anh lên vai rồi thản nhiên bước qua cánh cửa kính.

Gã tiếp tân ngồi sau quầy lười biếng liếc nhìn người đàn ông, ánh mắt gã quét qua thân hình bất tỉnh nhân sự của Hoàng nhưng tuyệt nhiên không hé răng nửa lời, như thể đã quá quen thuộc với những cảnh tượng mờ ám thế này. Hắn dửng dưng để mặc ông ta đưa Hoàng thẳng vào thang máy.

Quyên vội vã đuổi theo, cô dùng vốn tiếng Hoa lưu loát của mình để giao tiếp với gã tiếp tân, yêu cầu đặt một căn phòng nằm ngay cạnh phòng của người đàn ông kia.

Vừa bước chân vào căn phòng của mình, việc đầu tiên Quyên làm là chốt chặt cửa và rút chiếc điện thoại cá nhân ra. Dẫu biết lúc này ở Việt Nam đã là nửa đêm, nhưng cô không thể chờ thêm một giây phút nào nữa. Cô cần phải thông báo cho bố để tìm kiếm sự viện trợ.

Tiếng tút dài ngắn ngủi vang lên rồi lập tức có người bắt máy, như thể người ở đầu dây bên kia chưa từng chợp mắt. Giọng nói trầm ấm, đầy mỏi mệt nhưng vô cùng quen thuộc của ba cô vang lên khiến nước mắt Quyên chực trào ra vì hạnh phúc:

— Alô, ai đấy?

— Ba ơi... con đây... — Quyên nghẹn ngào.

Qua cuộc trò chuyện vội vã, Quyên bàng hoàng biết được Gia Thành và ông Niên đã an toàn thoát thân. Khi về đến nơi, bọn họ liền tung tin rằng cô đã bị phiến quân bắt cóc, lành ít dữ nhiều. Tin dữ như sét đánh ngang tai khiến ba mẹ cô hoàn toàn sụp đổ, mẹ cô vì quá sốc nên đã phải nhập viện cấp cứu. Ba cô đang điên cuồng thu xếp thủ tục để bay sang Miến Điện ngay trong sáng mai.

Để bảo đảm an toàn tuyệt đối cho bản thân và chặn đứng những tai mắt của kẻ thù, Quyên nghiêm giọng dặn dò ba mình:

— Ba, nghe con nói kỹ đây. Tuyệt đối không được tiết lộ cho bất kỳ ai, kể cả người trong gia đình, rằng con đã gọi điện về.

Chủ tịch tập đoàn Hoàn Cầu ở đầu dây bên kia gặng hỏi lý do, nhưng cô chỉ có thể trả lời ngắn gọn:

— Con sẽ giải thích toàn bộ khi chúng ta gặp nhau. Hiện tại con chưa thể nói vị trí của mình. Ba cứ sang đây đi, con sẽ chủ động liên lạc lại.

Sau khi cúp máy, Tú Quyên như trút bỏ được tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu. Cô ngã rầm xuống chiếc giường nệm, chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị cho đến tận sáng hôm sau.

Khi những tia nắng đầu ngày rọi vào phòng, Quyên tỉnh dậy với tinh thần đã tỉnh táo hơn nhiều. Cô nhấc máy gọi xuống quầy lễ tân, nhờ họ mua giúp một bộ quần áo sạch sẽ cùng ba suất ăn sáng, mang lên phòng của cô và phòng của người đàn ông trung niên bí ẩn bên cạnh.

Đứng trước cánh cửa phòng đóng chặt, Tú Quyên ngần ngại một chút rồi mới rụt rè gõ nhẹ ba tiếng. Một lúc sau, tiếng bước chân trầm ổn vang lên từ bên trong, cánh cửa chầm chậm mở ra. Người đàn ông trung niên lặng lẽ nhìn cô một lượt, ánh mắt thâm sâu không gợn chút cảm xúc, rồi lùi lại một bước nép sang bên cạnh. Hiểu ý, Quyên khẽ gật đầu rồi bước vào trong.

Căn phòng khách sạn khá chật hẹp, chỉ kê vừa một chiếc giường đơn và một chiếc bàn tròn cũ kỹ với hai chiếc ghế gỗ. Hoàng đang ngồi bên bàn ăn sáng, sắc mặt bình thường. Thấy cô vào, anh ngẩng đầu lên, nét mặt lộ vẻ nhẹ nhõm:

— Chào sếp! Cô vẫn ổn chứ?

Quyên mỉm cười, tảng đá trong lòng hoàn toàn được hạ xuống:

— Tôi khỏe. Nhìn anh... trông cũng khá tốt rồi.

Hoàng khẽ nghiêng đầu về phía người đàn ông trung niên, lên tiếng giới thiệu:

— À, đây là ông Khải. Ông ấy là một người quen cũ của tôi ở Việt Nam.

Ông Khải không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu chào Quyên như một thủ tục xã giao tối thiểu. Ngay sau đó, ông ta thản nhiên xách chiếc balo sờn cũ của mình lên, sải bước ra phía cửa. Thế nhưng, khi vừa chạm tay vào nắm đấm cửa, ông Khải bỗng khựng lại, bỏ lại một câu nói bằng chất giọng trầm đục, lạnh lùng:

— Từ đây đi về phía Bắc khoảng một trăm cây số là thành phố lớn do quân đội chính phủ kiểm soát. Đến được đó, các người có thể tự đón xe về lại Yangon. Nhớ trả tiền phòng giùm tôi.

Dứt lời, ông ta dứt khoát bước ra ngoài.

Quyên nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ, trong lòng vẫn chưa hết kinh ngạc. Ông Khải này thực sự là một người quá kỳ lạ và kiệm lời đến mức đáng sợ. Mặc dù trong lòng vô cùng cảm kích ơn cứu mạng của ông ta, nhưng mỗi khi nghĩ đến thủ đoạn giết người vô hình, tàn nhẫn và dứt khoát còn vượt xa cả Hoàng của ông ta đêm qua, cô lại không tự chủ được mà rùng mình ớn lạnh. Chính vì vậy, sự rời đi đột ngột của ông ta ngược lại khiến cô trút được gánh nặng.

Hoàng dường như đã quá quen với tính cách của người đàn ông tên Khải ấy. Anh không có bất kỳ phản ứng nào trước lời căn dặn, chỉ lẳng lặng ăn nốt phần thức ăn còn lại. Bước ra từ nhà vệ sinh sau khi sửa soạn lại bản thân, anh nhìn Quyên vẫn đang đứng ngẩn ngơ giữa phòng, lên tiếng hỏi thẳng vào vấn đề:

— Cô còn tiền không?

Quyên giật mình, ngẩn ra một chút rồi vội vã gật đầu:

— Có, lúc rời đi tôi đã lấy tiền bạc từ chỗ tên chỉ huy phiến quân rồi, nhưng vội quá nên vẫn chưa kịp đếm xem có bao nhiêu. Nhưng không sao, tôi còn một vài món đồ trang sức cá nhân, nếu thiếu có thể bán được ngay.

Hoàng bình thản gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua cửa sổ:

— Vậy thì tốt. Cô về phòng kiểm tra lại ngân sách hiện có đi, chúng ta phải tìm phương tiện rời khỏi đây ngay lập tức.

Quyên không dám chậm trễ, vội vàng trở về phòng mình, đổ hết đồ trong chiếc balo ra giường để kiểm đếm số tiền mặt thu được. Sau khi đã có một con số cụ thể, cô và Hoàng cùng xuống quầy lễ tân để dò hỏi về việc thuê một chiếc xe chạy thẳng đến thành phố phía Bắc.

Khu vực biên giới này vẫn nằm dưới quyền kiểm soát của các phe phái phiến quân. Do không thể chắc chắn liệu đồng bọn của toán lính tối qua có đang lùng sục vùng này hay không, cả hai đều hiểu rằng mỗi một phút chần chừ ở đây đều phải trả giá bằng mạng sống. Sau khi mua sẵn một số nhu yếu phẩm và nước uống cho dọc đường, họ nhanh chóng bước lên xe.

Không khí bên trong văn phòng tổng hành dinh của căn cứ phiến quân đặc quánh sự ngột ngạt và chết chóc. Trên màn hình lớn, những thước phim từ camera doanh trại do toán lính sống sót mang về đang tua đi tua lại những cảnh tượng thảm khốc.

Viên tư lệnh phiến quân đứng chắp tay sau lưng, gương mặt gồ ghề thịt đỏ gay lên vì giận dữ. Hai viên sĩ quan dưới quyền đứng nghiêm chỉnh bên cạnh, bầu không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi. Lạc lõng giữa căn phòng đầy súng đạn là một gã thanh niên trẻ tuổi mặc thường phục đắt tiền, hắn ta đang không ngừng đổ mồ hôi hột, dáng vẻ bồn chồn lo lắng tột độ.

Rầm!

Viên tư lệnh bất ngờ quay lại, đập mạnh tay xuống chiếc bàn gỗ bản lớn, gầm lên như một con thú dữ bị thương:

— Trong hai ngày qua, tôi đã mất tới năm mươi binh sĩ tinh nhuệ! Trong đó có cả hai viên chỉ huy dạn dày kinh nghiệm! Anh nói đi, cái giá mà Sở gia các người đưa ra liệu có đủ để bù đắp cho khoản tổn thất máu xương này của chúng tôi không hả?

Gã thanh niên — Sở Dật — mặt mũi cắt không còn một giọt máu. Hắn lắp bắp, giọng run rẩy không giấu nổi sự sợ hãi:

— Tôi... Tôi thật sự không thể ngờ nổi thằng nhóc vệ sĩ đó lại đáng sợ và lợi hại đến mức ấy. Lão chủ tịch tập đoàn Hoàn Cầu trước khi đi cứ khăng khăng yêu cầu phải có vệ sĩ đi theo từ Việt Nam để bảo vệ con gái. Người của chúng tôi đã cực kỳ cẩn thận, cố tình tuyển chọn một đám người không chuyên, thân cô thế cô, tứ cố vô thân để khi sang đây dễ bề ra tay loại bỏ... Ai mà ngờ...

Viên tư lệnh không thèm nghe lời giải thích, ánh mắt hằn học như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ đối diện:

— Tôi không quan tâm đến chuyện nội bộ của các người! Sở gia phải đưa ra một mức bồi thường thỏa đáng cho những thiệt hại này, nếu không, toàn bộ thỏa thuận hợp tác giữa hai bên lập tức dẹp bỏ!

Sở Dật hoảng hốt, vội vã cúi đầu khúm núm:

— Xin ngài bớt giận! Xin tư lệnh bớt giận! Sở gia chúng tôi nhất định sẽ có khoản bồi thường khiến ngài hài lòng. Chỉ xin ngài cho tôi chút thời gian để tôi lập tức báo cáo tình hình về cho gia tộc.

Reng... Reng...

Giữa lúc bầu không khí đang căng thẳng như dây đàn, tiếng chuông điện thoại trên bàn làm việc của viên tư lệnh vang lên dồn dập. Hắn hậm hực nhấc máy, giọng cộc cằn:

— Nói! Đã tìm ra dấu vết của tụi nó chưa?

Đầu dây bên kia báo cáo gì đó, cơ mặt viên tư lệnh khẽ giãn ra, hắn ra lệnh:

— Bắt được một đứa rồi sao? Tốt! Giữ mạng nó, lập tức áp giải về đây cho tôi!

Thế nhưng, khi tiếp tục lắng nghe nội dung tiếp theo từ điện thoại, hai hàng lông mày rậm rạp của hắn lại nhíu chặt vào nhau, sắc mặt sa sầm xuống:

— Cái gì? Dấu vết bánh xe cho thấy bọn chúng đã chạy thoát đến thị trấn biên giới A rồi sao? Chúng đã thoát vào vùng đệm sẽ có chút rắc rối? Lập tức tổ chức một toán quân vũ trang hành quân thần tốc đến thị trấn A. Lục soát toàn bộ các nhà nghỉ, khách sạn ở đó cho tôi! Bằng mọi giá phải bắt sống mấy đứa còn lại! Nhưng chú ý không làm rầm rộ kẻo kinh động đến các nhóm vũ trang khác

No comments:

Post a Comment