Cứ cách hai ngày, Long lại đến, lặng lẽ dùng linh lực
tu bổ vùng não tổn thương của cụ Độ.
Sau bốn lần chữa trị, cụ tỉnh lại.
Những chức năng cơ bản dần hồi phục — cụ có thể tự
ăn uống, đi vệ sinh. Cụ nhận ra tất cả mọi người… nhưng vẫn chưa thể nói chuyện.
Khi ánh mắt cụ dừng lại ở Long, trong đó hiện rõ sự
vui mừng và biết ơn sâu sắc.
Người vui nhất là Linh.
Cô bật khóc, lao đến ôm chặt Long:
— Cảm ơn anh… thật sự cảm ơn anh…
Những người khác đứng xung quanh, mỗi người một suy
nghĩ. Nhưng Long không để tâm.
Anh chỉ kịp sững lại vì cái ôm bất ngờ.
Bàn tay anh vô thức đặt lên lưng cô, khẽ vỗ nhẹ.
Thân thể mềm mại cùng mùi hương dịu nhẹ khiến tim anh chợt lệch nhịp.
Khi bình tĩnh lại, Linh mới nhận ra sự thất thố của
mình. Cô vội buông ra, gương mặt đỏ bừng.
Long cũng quay đi, nhưng nhịp tim vẫn chưa ổn định.
Sau thêm hai lần chữa trị, cụ Độ đã có thể nói chuyện,
dù còn yếu.
Nhưng Long biết… đây đã là giới hạn của mình.
Khi chỉ còn hai người, anh khẽ nói:
— Con xin lỗi… con không thể chữa thêm cho ông được
nữa. Phần còn lại… phải nhờ bác sĩ.
Cụ Độ nhìn anh, giọng yếu nhưng rõ:
— Con… có linh lực?
Long khựng lại.
Một thoáng cảnh giác lóe lên.
— Ông nói gì ạ? Linh lực… cháu không hiểu. Cháu chỉ
làm theo cách vận khí trong tài liệu của ông…
Cụ lắc đầu, ánh mắt không hài lòng:
— Đừng giấu ông nữa. Con đã là người thừa kế chính
thức… tên con đã nằm trong gia phả Thiên Phúc Nam Dược. Giữa chúng ta… không cần
che giấu.
Cụ dừng lại lấy hơi, rồi nói tiếp:
— Lẽ ra chuyện này ông sẽ nói sau. Nhưng giờ… không
thể chậm trễ nữa.
Giọng cụ chậm rãi, như đang lật lại một bí mật bị
chôn vùi rất lâu:
- Con có nghe về tu chân giới chưa?
Long chấn động nhưng nhanh chóng trở về vẻ bình thường.
Anh vờ hỏi lại:
- Ý của ông là những người tu hành như các Thầy ở chùa
hay các Cha trong nhà thờ ,..
Cụ lắc đầu:
- Họ chỉ là những người thường theo tôn giáo thôi.
Tu sĩ thật sự là những người rất đặc biệt có năng lực vượt xa người thường, họ
tu luyện theo cách không giống các vị chức sắc của các tôn giáo
— Người sáng lập Thiên Phúc Nam Dược… vốn là trưởng
lão của một giáo phái chuyên về độc. Ông ấy là tu sĩ … thuộc tu chân giới.
— Ông ấy là người Trung Quốc, rời bỏ môn phái, trốn
sang Việt Nam. Tổ tiên của chúng ta là đệ tử của ông ấy. Những kiến thức đặc biệt
mà ông truyền cho con là từ ông ấy.
— Thông tin về ông ấy không nhiều, những di vật của ông
để lại cũng rất ít vì trước lúc lâm chung ông ấy đã yêu cầu tiêu hủy toàn bộ những
thứ thuộc về mình chỉ để lại rất ít đồ. Quyển sách cổ… là một trong những di vật
hiếm hoi của ông ấy. Ông nghĩ quyển sách này có lẻ là đồ của Tu Chân Giới vì nó
có linh khí trên đó. Linh khí là thứ gắn liền với Tu Chân Giới
Ánh mắt cụ nhìn sâu vào Long:
— Ngay từ lần đầu gặp con, ông đã biết con không
bình thường. Ông mất cả đời… mới hấp thu được một chút linh khí từ quyển sách,
luyện ra vài tia linh lực.
— Còn con… chỉ trong thời gian ngắn đã luyện ra nhiều
linh lực vượt xa ông.
Long càng nghe, lòng càng nặng.
Cụ nói tiếp:
— Tu chân giới… vẫn tồn tại. Nhưng linh khí ở thế giới
này quá ít, nên đa số người thường không biết. Ngay bản thân ông cũng chưa từng
có cơ hội gặp họ cho tới ngày ông gặp ba người khách đã hại ông ra nông nổi này.
Rất có thể… họ là tu sĩ.
- Những điều này ông chưa từng nói với ai kể cả ba
con Linh nhưng ông có linh cảm con sẽ là thành viên Tu Chân Giới trong tương
lai.
Giọng cụ trầm xuống:
— Ông vô dụng làm mất quyển sách, rất có lỗi với tổ
tiên và người sáng lập. Ông chỉ mong… con tìm lại cuốn sách và lưu giử nó để
truyền lại cho những thế hệ sau.
- Nội dung cuốn sách ông đã sao chụp nhưng không có
cuốn sách người thừa kế không có linh khí để tạo linh lực nên năng lực sẽ bị hạn
chế rất nhiều. Điều này là thiệt thòi cho con
Điều này Long biết và cũng là nổi đau của anh. Bảo vật
đã đưa đến tay lại bị vuột mất. Anh biết lấy lại đồ từ những tồn tại cao cấp thì
không hề dễ nhưng dù sao ít nhất bây giờ anh cũng biết cuốn sách đang ở đâu.
Long siết nhẹ tay.
— Ông yên tâm… con sẽ cố gắng lấy lại nó.
Sau khi được bác sĩ xác nhận sức khỏe ổn định, cụ Độ
xuất viện về nhà. Nhưng do sức khỏe suy giảm, cụ quyết định chuyển giao công việc
của người thừa kế sớm cho Long.
Ban đầu, Long lo lắng do anh không có kinh nghiệm quản
lý các phòng khám đông y, cũng không có thời gian. Nhưng may mắn, bác sĩ Đông
và bác sĩ Nam đứng ra điều hành toàn bộ hệ thống phòng khám, Long chỉ cần ký giấy
tờ và tham gia một vài cuộc họp quan trọng.
Anh bắt đầu thường xuyên có mặt tại nhà cụ Độ. Căn
phòng của người thừa kế… giờ thuộc về anh. Nguồn linh khí đã bị lấy đi nên trong
phòng chỉ còn lại rất ít linh khí tản mát. Long cố gắng hấp thu… nhưng kết quả
không đáng kể. Sau nhiều ngày, anh chỉ luyện thêm được hai tia linh lực.
Cô Út ở lại hai tuần rồi trở về Mỹ. Chú Hai thuê
thêm hai người giúp việc để chăm sóc cụ. Do có mặt thường xuyên ở nhà cụ Độ nên
Long và Linh thường xuyên gặp mặt. Không gian tỉnh mịch của hai ông cháu bây giờ
có thêm một người đàn ông trở nên ấm áp hơn. Chẳng mấy chốc họ giống như người
một nhà.
Nhưng điều này đã bắt đầu khiến một số người khó chịu.
Buổi sáng trong văn phòng công ty Việt Solution. Huy
nhìn màng hình điện thoại đang hiển thị hình Linh đang ôm Long trong bệnh viện.
Hình này do Thảo My con chú Hai gởi cho anh với dòng chú thích “Anh Long bây giờ
đang sống cùng chị Linh và ông Nội trong một nhà”
Huy hiểu ẩn ý của Thảo My, anh cũng biết tình cảm của
Linh dành cho anh lớn đến mức nào anh có thể tự tin là cô sẽ không thể sống thiếu
anh. Tuy nhiên, cái ôm này của Linh giống cái gai nhỏ đâm vào tim anh.
Anh nhịp tay lên bàn suy nghĩ gì đó, cuối cùng đưa
tay bấm xóa tấm ảnh
Điện thoại trong tay Huy rung lên anh nhìn thấy tên
người gọi vội bấm nghe
- Đã tìm thấy anh ta rồi ah!
- Tốt lắm. Gởi tôi địa chỉ.
- Anh tiếp tục điều tra giúp thân phận thật sự của anh ta dùm.
Điện thoại “Ting” Huy mở ra xem là định vị tại một nơi nào đó ở Bình Dương. Gương mặt Huy hiện lên vẻ mặt đầy háo hức.
No comments:
Post a Comment