Tuesday, April 21, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 40: Đoạt sách 2

 Tìm khắp xung quanh không thấy dấu vết nào, Long quay lại nhìn lão Trần. Khuôn mặt ông ta đã tím đen vì trúng độc, ngồi dựa vào thân cây, không rõ còn sống hay đã chết.

Long không dám lại gần. Anh lập tức rời khỏi hiện trường, hướng ra đường lớn đón xe quay về nội thành.

Chỉ ít phút sau khi Long rời đi, một chiếc xe 16 chỗ dừng lại. Bốn người đàn ông châu Á bước xuống, mỗi người cầm súng gắn giảm thanh.

Họ nhanh chóng kiểm tra hiện trường, xem xét hai cái xác, rồi tỏa ra lùng sục xung quanh. Không phát hiện được gì, họ đưa hai thi thể lên xe và rời đi trong im lặng.

Long về đến khách sạn lúc gần 1 giờ sáng. Sảnh vắng tanh, nhân viên lễ tân đang ngủ gật sau quầy.

Anh vừa bước tới khu thang máy thì bất chợt khựng lại.

Một bóng lưng quen thuộc vừa kịp bước vào trong.

Cửa thang máy khép lại.

Long nhìn chằm chằm bảng số. Con số nhảy dần… rồi dừng ở tầng 6.

Không chần chừ, anh lao ra sân, ngẩng lên quan sát dãy phòng phía trên. Khách sạn nhỏ, chỉ một phòng còn sáng đèn.

Thang máy mở ra ở tầng sáu.

Long đeo khẩu trang, bước ra hành lang vắng lặng. Không một tiếng động.

Anh tiến đến trước cửa phòng, áp tai vào. Vận khí dồn vào thính giác.

Bên trong là tiếng thở nặng nề… xen lẫn những tiếng rên khe khẽ.

Long do dự. Xông vào — đồng nghĩa với giao chiến trực diện với Lý Hồng Quang. Dù biết đối phương đang bị thương, anh vẫn không chắc phần thắng. Một trận đánh trong khách sạn sẽ gây động tĩnh lớn, kéo theo vô số rắc rối — nhất là ở đất khách.

Nhưng nếu không vào… cuốn sách sẽ mất.

Trong phòng.

Lý Hồng Quang đứng trước gương, thân trên trần trụi. Trên ngực là một mảng bầm tím đáng sợ.

Cú đánh của cao thủ nội kình đỉnh phong — dù đã bị ông ta đưa tay cản bớt — vẫn xuyên thủng phòng ngự của cơ thể, gây nội thương. Nhưng nguy hiểm hơn… là độc.

Độc lực theo cú đánh của Đoàn sư thúc đã thâm nhập sâu vào kinh mạch.

Ông ta vốn quen thuộc với độc nên tạm thời có thể áp chế nó không phác tác, nhưng nếu không loại bỏ sớm sẽ là mầm họa lâu dài

Sau khi trúng chiêu, ông ta giả chết, hy vọng lão Trần có thể cầm chân đối phương. Nhưng chỉ vài chiêu… lão Trần đã bại.

Khoảnh khắc Đoàn sư thúc tiến tới, ông ta gần như tuyệt vọng.

May mắn — Long xuất hiện đã cứu ông ta một mạng.

Bây giờ ông ta đã đắt tội với cả hai tổ chức, chắc chắn sau này sẽ bị đuổi giết không tha. Việc cấp bách là phải tìm ra bí mật cuốn sách để gia tăng thực lực.

Nhưng trước hết phải chữa thương để khôi phục năng lực. Ông ta tắt đèn, ngồi lên giường, điều hòa hơi thở, bắt đầu vận khí trị thương.

Bên ngoài Long vẫn đứng trước cửa do dự chưa quyết định làm gì.

Bất chợt — ting.

Thang máy mở. Anh lập tức lùi nhanh vào góc khuất.

Hai thanh niên mặc đồng phục bảo trì bước ra. Ánh mắt họ lạnh lẽo.

Một người áp tai vào cửa nghe ngóng. Hai người nhìn nhau… khẽ gật.

Một tấm thẻ từ được rút ra.

Cạch.

Cửa mở.

Họ lặng lẽ tiến vào.

Chỉ vài giây sau—

Một tiếng kêu đau đớn vang lên.

 

Tiếp đó là 3–4 tiếng “phụt” khô khốc của súng giảm thanh.

Rồi… im bặt.

Long đứng im lắng nghe động tỉnh.

Một lúc sau, hai người kia bước ra. Một người ôm vai, máu thấm đỏ áo, bước loạng choạng, phải dựa vào đồng bọn. Họ nhanh chóng rời đi, biến mất trong thang máy.

Long đợi thêm một lúc rồi tiến tới.

Cửa không khóa. Anh thận trọng bước vào. Bên trong chỉ có bóng đèn ngủ vàng nhạt.

Phòng bị xáo trộn, đồ đạc nằm la liệt khắp nơi. Lý Hồng Quang nằm ngửa trên sàn với hai vết đạn ở ngực và trán. Mắt vẫn mở trừng trừng. Rõ ràng hai người vào là các sát thủ chuyên nghiệp họ hành động nhanh và chính xác khiến kẻ có năng lực như Lý Hồng Quang phải gục ngã trong thời gian ngắn

Tim Long chùng xuống.

- Cuốn sách… có lẽ đã bị lấy đi.

Một thoáng hối hận lóe lên — đáng lẽ anh phải bám theo hai kẻ kia.

Anh vào nhà vệ sinh, lấy găng nylon, anh không muốn lưu lại dấu vết. Sau đó lục soát khắp phòng nhưng tung tích cuốn sách vẫn bặt tăm

Hy vọng… gần như tắt.

Đúng lúc đó giọng nói vang lên trong đầu:

- Cuốn sách vẫn ở đây. Ta cảm nhận được linh khí.

Long như bừng tỉnh anh vội nhắm mắt, tập trung cảm nhận linh khí.

Đúng là có linh khí trong phòng, mặc dù khá mờ nhạt

Một luồng cảm nhận mờ nhạt… nhưng có thật.

Anh mở mắt, ánh nhìn sáng lên.

- Suýt nữa tôi bỏ sót…

 

Anh bắt đầu kiểm tra lại. Lần này — chậm, kỹ, có định hướng.

Khi đến chiếc túi xách tay anh bổng cảm nhận linh khí nồng đậm hơn nhiều.

Kiểm tra thật kỷ túi sách anh phát hiện lớp đáy… có dấu dán băng keo.

Anh bóc lớp băng keo, kéo lớp simili lên.

Bên dưới là cuốn tạp chí tiếng Hoa khá dày

Anh mở ra phát hiện bên trong phần ruột bị khoét rỗng. Và ở đó là cuốn sách quen thuộc ở nhà cụ Độ

Ánh mắt Long sáng lên. Anh nhanh chóng giấu cuốn sách vào người, đặt lại mọi thứ như cũ. Rời khỏi phòng. Tiện tay đóng cửa phòng, treo bảng “Do Not Disturb”.

Anh không quay về phòng mà rời khách sạn tới siêu thị 24/24 mua bộ quần áo mới, thay đổi đồ đang mặc. Xong xuôi Long quay lại khách sạn.

Khi về đến phòng đã gần 4 giờ sáng. Long vừa chạm lưng xuống giường đã chìm vào giấc ngủ nặng nề.

Cốc. Cốc. Cốc.

Tiếng gõ cửa dồn dập kéo anh tỉnh dậy. Long mở mắt, đầu óc còn choáng váng, cả cơ thể như rã rời sau một đêm tiêu hao quá mức.

Anh lê bước ra mở cửa.

Bên ngoài là bà Nhàn và ông Nam.

Cả hai thoáng sững lại khi nhìn thấy gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu của Long.

Bà Nhàn nhíu mày:

— Sắc mặt cháu kém quá. Hôm qua cháu về sớm mà… không ngủ được à?

Long khẽ gật đầu, giọng khàn:

— Dạ… chỗ lạ nên cháu khó ngủ.

Anh tránh ánh mắt họ.

— Hai người xuống trước đi. Cháu vệ sinh xong sẽ xuống ngay.

Suốt buổi hội chợ, Long gần như chỉ đi theo phía sau. Anh không nói nhiều cũng không tập trung. Đầu óc vẫn còn lởn vởn những hình ảnh đêm qua — tiếng súng, xác người, và cuốn sách đang giấu sát trong người.

Ông Nam liếc nhìn Long vài lần, ánh mắt dần chuyển sang khó chịu.

Cuối cùng, ông nghiêng sang nói nhỏ với bà Nhàn, nhưng đủ để Long nghe thấy:

— Đáng lẽ nên chọn người có chuyên môn. Đi hội chợ mà như khách du lịch thế này… lãng phí quá.

Long nghe rõ từng chữ. Một chút bực bội thoáng dâng lên. Nhưng rồi nhanh chóng lắng xuống. So với những gì anh vừa trải qua… lời nói này chẳng đáng là gì.

Đi thêm một lúc, sự mệt mỏi và nhàm chán khiến Long muốn tách khỏi hai người.

Trong khi bà Nhàn và ông Nam đang trao đổi với một doanh nghiệp Trung Quốc, anh bước sang khu trưng bày thực phẩm chức năng.

Đột nhiên— Long khựng lại. Ánh mắt dừng trên một cái tên quen thuộc:

“Châu Giang Functional Food.”

Ký ức không mấy dễ chịu lập tức ùa về. Ánh mắt anh lạnh đi. Anh định quay đi.

— Ồ, anh Long… bên Trung Nam phải không ạ?

Một giọng nói vang lên trước mặt.

Long ngẩng lên nhận ra Khanh.

Ấn tượng về Khanh trong anh khá tốt — người này có năng lực thật sự, làm việc bài bản.

Vụ xung đột trước đây đã được ông Xương xử lý kín kẽ, nên phần lớn nhân viên không hề hay biết. Vì vậy khi gặp lại Long thái độ của Khanh rất tự nhiên

Long khẽ gật đầu, đáp lại vài câu xã giao. Không khí giữa hai người khá tự nhiên.

Đúng lúc đó, một người khác bước vào gian hàng. Một thanh niên cao ráo, da trắng, gương mặt gần như hoàn hảo.

Long thoáng giật mình

- Quá giống… Hào.

Khanh quay sang nói chuyện với người kia bằng tiếng Trung, giọng có phần kính trọng.

Sau đó quay lại giới thiệu:

— Đây là anh Sở Minh Chí, đại diện tập đoàn Sở Thị bên Trung Quốc. Công ty bọn tôi là đối tác lâu năm với Sở Thị. Lần triển lãm này hợp tác chung gian hàng.

Sở Minh Chí nhìn Long. Ánh mắt anh ta thoáng vẻ bất ngờ nhưng nhanh chóng biến mất thay bằng nụ cười trên môi.

Anh ta đưa tay ra nói bằng tiếng Anh:

— Rất vui được gặp.

Long gật đầu bắt tay. Bàn tay anh ta khá mềm không giống người tập võ

No comments:

Post a Comment

Tôi là tu sĩ - Chương 40: Đoạt sách 2

  Tìm khắp xung quanh không thấy dấu vết nào, Long quay lại nhìn lão Trần. Khuôn mặt ông ta đã tím đen vì trúng độc, ngồi dựa vào thân cây, ...