Friday, April 17, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 38: Hội bán đấu giá

 Máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Don Mueang của Thái Lan lúc 4 giờ chiều. Hoàn tất thủ tục nhập cảnh, Long, bác sĩ Nam và bà Nhàn bắt taxi về khách sạn. Họ đến Bangkok để tham dự hội chợ đông dược quốc tế tổ chức năm năm một lần.

Buổi tối, cả ba dùng bữa tại nhà hàng trong khách sạn. Khi bữa ăn mới đi được nửa chừng, cửa nhà hàng mở ra. Ba người đàn ông bước vào.

Ánh mắt Long lập tức dừng lại ở một người trong số đó. Chính là kẻ nằm trong nhóm ba người Trung Quốc từng tấn công cụ Độ.

Tim anh khẽ siết lại.

Ba người kia chọn bàn cách chỗ Long hai bàn.

Long lặng lẽ vận sinh khí vào tai, tập trung lắng nghe. Nhà hàng khá vắng, ít tạp âm — điều kiện lý tưởng. Nhưng chỉ vài giây sau, anh phải nén lại sự thất vọng. Họ nói chuyện hoàn toàn bằng tiếng Trung.

Ăn xong, Long viện cớ gọi điện về nhà để từ chối lời rủ đi bar của bà Nhàn, rồi xuống sảnh ngồi chờ.

Anh chọn vị trí đối diện lối ra nhà hàng, ánh mắt luôn dõi theo cửa.

Khoảng hai mươi phút sau, ba người kia bước ra, lên taxi.

Long lập tức đứng dậy, gọi một chiếc khác, nói ngắn gọn với tài xế:

— Đi theo chiếc xe phía trước.

Chiếc taxi băng qua vài con phố rồi dừng lại trước một tiệm trà mang phong cách Trung Hoa.

Long trả tiền, xuống xe, nhanh chóng bước vào trong.

Nhưng vừa bước qua cửa, anh khựng lại. Ba người kia… biến mất.

Long không vội vàng tìm kiếm. Anh hít một hơi, ép mình bình tĩnh, rồi chọn một bàn khuất góc.

Một cô gái người Hoa tiến đến, đưa menu bằng tiếng Anh:

— Chào quý khách. Quý khách dùng gì ạ?

Long lướt qua menu — hoàn toàn không hiểu gì. Anh nhìn nhanh vào giá, gọi đại một món.

Tiệm trà nhỏ, chật hẹp theo kiểu Hong Kong thập niên 80. Bàn mặt đá xếp sát nhau, ghế thấp cũ kỹ. Ánh đèn huỳnh quang pha với ánh neon hồng nhạt khiến không gian phủ một màu mờ đục khó chịu.

Tường ốp gạch men đã ngả màu, vài chỗ loang lổ. Trên cao treo một bảng menu chữ Hoa và tiếng Anh, chữ đã phai.

Không khí thoang thoảng mùi trà, dầu chiên và thứ gì đó cũ kỹ khó gọi tên.

Không đông khách, nhưng lại có cảm giác… không ai ở đây thực sự đến để uống trà. Ngoài Long, còn có bốn khách khác ngồi riêng lẻ.

 

Quầy tiếp tân đặt đối diện cửa, sát một lối đi phía sau được che bằng rèm sáo. Sau quầy là một bà chủ người Hoa, thân hình mập mạp. Bà liếc Long một cái, ánh mắt thoáng lạnh, rồi lại cúi xuống điện thoại.

Một lúc sau, hai người đàn ông bước vào — một người phương Tây, một người châu Á. Người châu Á nói gì đó với bà chủ. Bà ta lập tức gọi một nữ phục vụ dẫn họ vào phía sau.

Nửa giờ trôi qua.

Lại có ba thanh niên và một phụ nữ trung niên bước vào. Họ cũng được dẫn vào bên trong.

Long chờ thêm gần một giờ.

Không ai trong số ba người anh theo dõi quay ra.

Cảm giác bất thường càng lúc càng rõ.

Nhân lúc bà chủ vẫn dán mắt vào điện thoại, Long đứng dậy, bước nhanh về phía lối sau.

Không gian phía sau hẹp và bẩn. Sàn nhà dính bết, góc tường chất đống đồ cũ. Không khí có mùi ẩm mốc khó chịu.

Cuối hành lang là một căn phòng nhỏ, trần cao khoảng 2,5 mét, phía trên còn một khoảng hở giữa mái và trần.

Long mở cửa.

Ánh sáng mờ hắt ra. Bên trong là một cầu thang dẫn xuống dưới.

Anh vừa định bước xuống thì bất chợt nghe tiếng nói vọng lên từ phía dưới.

Không do dự, Long lập tức rút lại, đóng cửa, rồi bật người lên, bám vào khoảng trống giữa mái và trần, nằm ép mình sát vào đó.

Hai cô gái phục vụ bước ra khỏi phòng, nói chuyện nhỏ với nhau rồi đi mất.

Long nhẹ nhàng thả người xuống, mở cửa, tiến xuống cầu thang.

 

Cuối cầu thang là một căn phòng rộng, nhiệt độ mát lạnh. Dọc hai bên là những kệ chứa đầy chai rượu và đủ loại dụng cụ pha chế. Không gian sạch sẽ, hoàn toàn trái ngược với phía trên.

Không có ai.

Chỉ có tiếng quạt thông gió chạy đều đều.

Long vừa quan sát, vừa lắng nghe.

Đột nhiên — tiếng bước chân từ trên cầu thang vọng xuống.

Anh giật mình, lập tức lách người nấp sau dãy kệ.

Một cô gái phục vụ xuất hiện — chính là một trong hai người lúc nãy. Trên tay cô là khay trà với một bình trà và ba tách.

Cô đi đến bức tường cạnh chiếc tủ lạnh lớn, ấn vào một điểm nhỏ gần như không thể nhận ra.

Một tiếng “cạch” khẽ vang lên.

Bức tường dịch chuyển. Một lối đi bí mật mở ra.

Cô gái bước vào và cánh cửa khép lại ngay sau lưng.

Long chờ thêm một lúc, rồi tiến đến.

Quan sát kỹ, anh phát hiện một vết lõm nhỏ trên tường.

Anh ấn vào.

Cánh cửa lại mở ra.

Bên dưới là một cầu thang dài, ánh sáng đỏ hắt lên tạo cảm giác lạnh lẽo và nguy hiểm.

Long đứng im một nhịp.

Rồi anh bước xuống.

Cuối cầu thang mở ra một không gian rộng lớn. Một hành lang dài khoảng ba mét, hai bên là mười cánh cửa đóng kín.

Cuối hành lang là căn phòng lớn.  Ánh sáng, tiếng người nói chuyện… và có rất đông người bên trong.

Trong phòng có hơn hai mươi người, ngồi rải rác quanh các bàn tròn. Có bàn bốn, năm người, có bàn chỉ một người. Nhân viên phục vụ liên tục di chuyển giữa các bàn.

Phía cuối phòng là một sân khấu nhỏ. Ở góc đặt một chiếc bàn dài, ba người đàn ông đang ngồi. Hai người trung niên mặc vest đen ngồi hai bên, ở giữa là một ông lão râu tóc bạc trắng, ánh mắt sắc lạnh.

Chính giữa sân khấu là một chiếc bàn gỗ quý, mặt bàn bóng loáng. Trên đó đặt một hộp gấm đã mở nắp, bên trong là một vật giống củ cải trắng, tỏa ra mùi thơm nhè nhẹ.

MC cất giọng bằng tiếng Anh:

— Đây là tuyết sâm 100 năm tuổi từ núi Côn Lôn, Trung Quốc. Người mua sẽ được tặng kèm phương pháp và dụng cụ chế biến thành dược phẩm giúp tăng thêm mười năm tuổi thọ. Giá khởi điểm: 10.000 đô la.

Giá nhanh chóng bị đẩy lên. Cuối cùng, “tuyết sâm” được một tỷ phú – chủ tập đoàn dược phẩm lớn – mua lại với giá 55.000 USD.

Các món hàng khác lần lượt được đưa ra. Sự quý hiếm và kỳ lạ của chúng khiến cả khán phòng liên tục xôn xao.

Trong lúc mọi người dồn hết chú ý lên sân khấu, không ai để ý một thanh niên bình thường bước vào, lặng lẽ ngồi xuống một bàn trống.

Long liếc quanh một vòng, nhanh chóng xác định mục tiêu đang ngồi ở dãy thứ ba bên trái sân khấu.

Anh quan sát các món đồ đấu giá. Giá của chúng vượt xa khả năng của anh, nhưng điều khiến anh chú ý hơn là những lời giới thiệu mang tính phô trương đến mức khó tin.

Bỗng một cô gái đứng bật dậy:

— Những món đồ này nghe rất thần kỳ. Nhưng các vị dựa vào đâu để khẳng định điều đó?

 

Cả hội trường lập tức xôn xao. Đây rõ ràng là câu hỏi nhiều người đang nghĩ.

Người đàn ông trung niên trên sân khấu đứng lên, nhận micro từ MC:

— Xin hỏi cô, đây là lần đầu cô tham gia buổi đấu giá của chúng tôi?

Cô gái khẽ gật đầu.

Ông ta mỉm cười:

— Tôi tin trong phòng còn nhiều người có cùng thắc mắc. Vậy tôi xin đại diện ban tổ chức trả lời.

Ông nói chậm rãi:

— Dạ Minh Auction House của chúng tôi có quy trình thẩm tra bảo vật rất chặt chẽ. Thứ nhất là nguồn gốc – phải rõ ràng, người bán phải uy tín. Thứ hai, chúng tôi có đội ngũ chuyên gia hàng đầu và các phòng thí nghiệm hiện đại để kiểm tra món hàng.

Ông dừng lại một nhịp, rồi nhấn mạnh:

— Quan trọng nhất, chúng tôi có hội đồng cố vấn gồm những người sở hữu năng lực đặc biệt. Những người này dựa vào khả năng đặc biệt của bản thân để kiểm tra hàng hóa, họ không cần thiết bị máy móc. Có những bảo vật mà các thiết bị hiện đại nhất không thể kiểm tra nhưng họ thì có thể

Ông quay về phía ông lão tóc bạc:

— Đây là Hoàng lão sư, đến từ Đông Kinh Bảo Các Trung Quốc. Ông là chuyên gia thẩm định cổ vật hàng đầu thế giới, đồng thời là thành viên trong hội đồng cố vấn đặc biệt của chúng tôi. Kiến thức của ông về lịch sử, khảo cổ,...  rất uyên bác

Không khí trong phòng lắng lại.

— Với uy tín đã được xây dựng qua nhiều năm, chúng tôi cam kết mọi bảo vật đưa ra thị trường đều là hàng thật. Nếu không đúng như công bố, quý khách sẽ được hoàn tiền và bồi thường thỏa đáng.

Những lời này khiến nhiều người gật gù. Không khí đấu giá nhanh chóng nóng trở lại.

Khi bảo vật cuối cùng được bán xong, vị đại diện bước ra:

— Buổi đấu giá chính thức kết thúc. Để cám ơn các bạn đã tham gia, chúng tôi có món quà đặc biệt: thẩm định miễn phí ba bảo vật của khách có mặt hôm nay. Kết quả sẽ được công bố công khai.

Khán phòng lập tức náo động.

Bỗng người đàn ông trung niên ngồi cạnh Lý Hồng Quang đứng lên:

— Tôi có một cuốn sách cần thẩm định.

Ông rút ra một cuốn sách cũ.

Long nhìn chằm chằm. Nhưng ngay lập tức nhận ra — đó không phải cuốn sách của Thiên Phúc Nam Dược.

Ở một góc xa, một ông lão tóc trắng, gương mặt nhăn nheo cũng đang nhìn cuốn sách. Khóe miệng ông ta nhếch lên một nụ cười mỉa mai.

Cuốn sách được chuyển lên sân khấu.

Ông lão tóc bạc trên sân khấu cầm lấy cuốn sách. Ông không vội nói, chỉ lặng lẽ quan sát bìa, lật từng trang, dùng tay cảm nhận chất giấy.

Ba mươi phút trôi qua.

Cả khán phòng im lặng.

Cuối cùng, ông nhận micro:

— Chất liệu giấy dó và kiểu chữ cho thấy đây là sách có từ thời Minh. Trên sách có dấu triện của Vạn Độc Giáo ở Vân Nam.

Ông ngẩng lên:

— Có thể kết luận: đây là một văn kiện cổ của Vạn Độc Giáo.

Một thoáng xôn xao.

— Về mặt lịch sử, đây là cổ vật quý hiếm. Còn về nội dung… nó có giá trị cao đối với người nghiên cứu độc dược.

Người đàn ông trung niên nhận lại cuốn sách, gật đầu cảm ơn.

Ở phía dưới, Lý Hồng Quang khẽ thở ra.

Cuốn sách thật đã bị thay bằng một bí tịch của môn phái mà ông ta từng đánh cắp từ tàng kinh các của giáo phái.

Nhưng ông ta biết rõ chuyện này… chưa kết thúc. Khi cuốn sách được đưa về Trung Quốc, sẽ còn những cuộc thẩm định khác. Nhưng tranh thủ lúc nào hay lúc đó. Ông ta phải nhanh chóng tìm ra bí mật quyển sách cổ lấy ở nhà cụ Độ. Ông ta biết đồ mà Đại Giáo Chủ quan tâm phải rất đặc biệt.

Ông ta chưa có cơ hội tiếp kiến Đại Giáo Chủ nhưng nghe đồn ông ấy là tồn tại kinh khủng trong giáo, là người trong Tu Chân Giới năng lực có thể sánh với thần tiên. Đắc tội với ông ta là đồng nghĩa với cái chết. Lý Hồng Quang đã rơi vào đường cùng chuyện ông phản giáo đầu nhập vào Cục 749 Hoa Nam cũng đủ cho ông tội chết không toàn thây, bây giờ cướp đồ của Đại Giáo Chủ thì hậu quả còn khủng khiếp hơn.

No comments:

Post a Comment

Tôi là tu sĩ - Chương 38: Hội bán đấu giá

  Máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Don Mueang của Thái Lan lúc 4 giờ chiều. Hoàn tất thủ tục nhập cảnh, Long, bác sĩ Nam và bà Nhàn bắt...